Giấc mơ cuộc đời
Mùa hè năm 2025, một bộ phim tài liệu của DAZN về Diego Simeone được phát sóng trên truyền hình Tây Ban Nha.
Simeone. Revelado (Simeone: Revealed) có một cuộc phỏng vấn dài với HLV Atletico Madrid, trong đó ông được cho xem những bức ảnh ghi lại các khoảnh khắc vĩ đại nhất kể từ ngày ông đến CLB.
Rồi giọng nói phía sau máy quay hỏi: “Còn thiếu bức ảnh nào không ông?”
“Các bạn đều biết tôi thiếu gì mà,” Simeone mỉm cười sắc lẻm.
“Vậy thì ông cứ viết ra đi,” ông được bảo.
Simeone cầm một cây bút dạ đen to, viết lên tấm bìa trắng dòng chữ ‘Vô địch Champions League’. Rồi ông giơ tấm bìa lên trước ống kính, nhe răng cười thêm lần nữa: “Không cần phải giấu giếm gì cả.”
Từ khi tiếp quản Atletico vào tháng 12/2011, Simeone đã đưa CLB vô địch mọi giải đấu khác mà họ tham dự ở Tây Ban Nha và châu Âu: hai La Liga, Copa del Rey, Siêu cúp Tây Ban Nha, Siêu cúp châu Âu, và hai Europa League.
Chỉ có Champions League là vẫn ngoài tầm với. Trong 12 mùa dự giải trước mùa này, Atletico 2 lần rớt ngay vòng bảng, 3 lần dừng ở vòng 1/8, 4 lần bị loại tại tứ kết, 1 lần dừng ở bán kết. Họ đã thua chung kết hai lần, vào các năm 2014 và 2016 - cả hai đều trước Real Madrid.
Tuy nhiên, Simeone và các học trò vẫn luôn nỗ lực để tiến xa hơn. Chiến thắng kịch tính trước Barcelona ở tứ kết hồi đầu tháng này với tổng tỷ số 3-2 đưa họ vào bán kết Champions League lần đầu kể từ năm 2017.
Với Arsenal chờ sẵn ở lượt đi bán kết vào thứ Tư trên sân nhà Metropolitano, một loạt câu hỏi then chốt lại hiện ra.
Liệu cơn chờ đợi vô địch Champions League của Atletico cuối cùng cũng sắp kết thúc? Hay khát khao đến mức “ám ảnh” giành chiếc cúp duy nhất luôn vuột khỏi tay sẽ trở thành một sức nặng quá lớn đè lên chính đội bóng của Simeone?
Lịch sử đau đớn và những phút cuối cay đắng
Lịch sử “đau” của Atletico ở Cúp C1/Champions League kéo dài rất lâu. Năm 1974, họ chỉ cách chức vô địch vài giây trước khi Bayern Munich gỡ hòa để kéo trận đấu vào đá lại - và trong trận đá lại, Bayern thắng 4-0.
Khi Simeone còn là cầu thủ Atletico, Ajax có bàn thắng phút 119 của Tijani Babangida ngay tại Vicente Calderon ở tứ kết mùa 1996-97.
Hai năm rưỡi sau khi Simeone làm HLV, ông đưa Atletico - ngược mọi dự đoán - vào chung kết Champions League, trận đấu mà họ gần như đã nắm trong tay cho đến khi Sergio Ramos của Real Madrid đánh đầu gỡ hòa phút 93, trước khi đội bóng cùng thành phố thắng 4-1 sau hiệp phụ.
Hai năm sau, một trận chung kết khác với Real Madrid lại là một nhát dao nữa: Atletico thua trên loạt luân lưu sau khi hòa 1-1.
Thất bại năm 2014 ở Lisbon phần nào được “cân” bởi việc Atletico vừa vô địch La Liga trước đó một tuần. Nhưng cú đau năm 2016 thì nặng hơn rất nhiều, đến mức Simeone công khai gợi ý rằng ông có thể rời đi vì nghi ngờ mình có thể đưa đội đi xa hơn hay không.
“Thua hai trận chung kết là thất bại,” ông nói trong buổi họp báo sau trận ở Milan. “Không mang lại điều người hâm mộ mong muốn khiến tôi đau hơn bất cứ thứ gì. Đây là lúc để suy nghĩ.”
Simeone sau đó về Argentina ở bên gia đình hai tuần, trong trạng thái u uất và tự trách. Nỗi lo Simeone từ chức lan khắp Atletico. Cuối cùng, giám đốc điều hành Miguel Angel Gil và giám đốc thể thao Nicola Berta bay sang Buenos Aires gặp mặt, và cuộc gặp kết thúc với việc Simeone đồng ý ở lại, ký hợp đồng được điều chỉnh.
“Vết thương” chưa bao giờ khép
Từ năm 2016 đến nay, Atletico đã thay đổi rất nhiều. Họ chuyển sang sân mới, đội hình cũng được “đập đi, xây lại” nhiều lần.
Họ vẫn giành thêm những danh hiệu lớn - như Europa League 2017-18 và La Liga 2020-21. Nhưng ở Champions League, những câu chuyện “đen đủi” và cơ hội tuột tay cứ chất thêm. Điểm trũng đặc biệt là mùa 2022-23 bị loại từ vòng bảng, sau đó căng thẳng riêng tư giữa Simeone và Gil Marin bùng phát công khai khiến viễn cảnh “đường ai nấy đi” tưởng như đã rất gần.
Rồi mọi thứ lại được dàn xếp ổn thỏa, và Simeone tiếp tục ở lại để trở thành HLV tại vị lâu nhất của bất kỳ CLB hàng đầu nào dự Champions League. PSG, Inter và Chelsea nằm trong số các CLB từng mở ra những thử thách mới cho ông, nhưng Simeone vẫn chọn ở lại - vì như nhiều nguồn tin hiểu ông nói, đó là một “nỗi ám ảnh” với đỉnh cao châu Âu.
Chính Simeone thì thích gọi nó khác đi, khi gia hạn hợp đồng với Atletico vào tháng 11/2023: “Tôi không cảm thấy đó là ám ảnh, như vậy là đi sai đường,” ông nói trong họp báo. “Tôi xem đó là một giấc mơ, một điều tích cực. Và tất cả chúng tôi đều chia sẻ giấc mơ đó.”
Mùa trước, giấc mơ tưởng như lại gần hơn khi Atletico áp đảo Real Madrid trong phần lớn thời gian của cặp vòng 1/8. Trận đấu phải giải quyết bằng luân lưu, và cú đá của Julian Alvarez bị VAR tính là hỏng ăn vì pha “chạm bóng hai lần” rất khẽ, đẩy Atletico vào thêm một thất bại kiểu… không biết phải đau đớn đến thế nào nữa.
FIFA sau đó thay luật: các quả penalty ghi bàn trong tình huống tương tự như vậy sẽ được đá lại trong tương lai thay vì bị tính là sút hỏng. Nhưng điều đó không làm dịu bớt nỗi đau quen thuộc của Atletico, và đặc biệt là Simeone.
Tiền nhiều hơn, áp lực lớn hơn
Atletico từng ngập trong nợ trước khi Simeone trở lại làm HLV cuối năm 2011. Sau 13 mùa liên tiếp hưởng nguồn tiền Champions League, họ giờ đã trở thành một siêu CLB châu Âu, trong đó tập đoàn quản lý tài sản Apollo (có trụ sở tại Mỹ) mua cổ phần chi phối hồi đầu năm nay.
18 tháng qua chứng kiến Atletico đầu tư rất mạnh cho lực lượng. Tiền đạo Argentina Julian Alvarez dẫn đầu khoản chi hơn 200 triệu euro mùa hè 2024. Năm ngoái họ tiếp tục bỏ thêm 150 triệu euro cho các tài năng như nhạc trưởng Alex Baena của Tây Ban Nha và tiền vệ trụ người Mỹ Johnny Cardoso. Quỹ lương của CLB hiện khoảng 300 triệu euro, còn Simeone vẫn nằm trong nhóm HLV được trả lương cao nhất thế giới.
Điều đó đồng nghĩa áp lực tăng lên. 5 năm không danh hiệu kể từ La Liga 2020-21 đã trở thành quãng “trắng tay” dài nhất trong thời Simeone cầm đội. Nhưng chính ý tưởng rằng cuối cùng ông có thể chạm vào chiếc cúp duy nhất còn thiếu lại là thứ khiến Simeone mỗi mùa lại trở lại với năng lượng mới, theo lời một nguồn tin trong ngành hiểu ông.
“Diego muốn tiếp tục mỗi năm, ông ấy quay lại với rất nhiều năng lượng vì muốn vô địch Champions League,” nguồn tin nói. “Ông ấy ám ảnh. Đó là tính cách của ông ấy.”
Và một HLV như vậy không phải lúc nào cũng dễ làm việc cùng. Kể từ lần gần nhất vào chung kết năm 2016, nhiều cầu thủ đến rồi đi. Chỉ còn đội trưởng Koke và Antoine Griezmann trụ lại. Không phải ai được ký về cũng chịu nổi cường độ của ông thầy.
“Diego có cá tính quá mạnh, theo nghĩa tốt lẫn nghĩa xấu,” một nguồn tin thân cận với cầu thủ đội một nói.
“Muốn sống trong ‘vũ trụ Simeone’, bạn phải chịu được áp lực mà ông ấy tạo ra,” một nguồn tin khác quanh CLB cho biết.
Atletico chỉ lấy được 2 điểm trong 3 trận đầu mùa, coi như dập tắt hy vọng đua La Liga từ tháng 9. Điều đó lại vô tình giúp họ tập trung cho các cúp trong những tháng gần đây.
Hành trình Champions League mùa này là một chuyến tàu lượn: thua đau Liverpool, Arsenal và Bodo/Glimt ở vòng bảng, rồi thắng bùng nổ Club Brugge và Tottenham ở các vòng knock-out đầu tiên, trước khi trải qua một cuộc chiến khổng lồ với Barcelona ở tứ kết.
“Việc tiếp tục nhìn thấy đội bóng cạnh tranh khiến tôi xúc động,” Simeone nói sau khi vượt qua Barca, mắt ánh lên. “Chúng tôi đã bắt đầu lại rất nhiều lần, và giờ lại nằm trong nhóm 4 đội mạnh nhất châu Âu. Chúng tôi sẽ đi tìm thứ mình đã săn đuổi bao năm với sự háo hức, niềm tin, sự tôn trọng và khiêm nhường.”
Nhưng tâm trạng tích cực đó nhanh chóng xẹp xuống sau thất bại trên luân lưu trước Real Sociedad ở chung kết Copa del Rey. Các nguồn tin gần đội cho biết họ rất khó gượng dậy. Sau trận thua 2-3 trên sân Elche đang khủng hoảng hôm thứ Tư và chiến thắng 3-2 trước Athletic Club vào thứ Bảy, Atletico đứng thứ tư ở La Liga, kém Barcelona đầu bảng tới 25 điểm.
Dù vậy, tất cả ở CLB - CĐV, cầu thủ, lãnh đạo và nhất là Simeone đều biết: phần thưởng lớn nhất vẫn còn đó.
Nhiều nguồn tin thân cận với đội bóng cũng thừa nhận rằng nếu Simeone cuối cùng vô địch Champions League ngay mùa này, ông - người còn hợp đồng đến tháng 6/2027 - hoàn toàn có thể ra đi ngay lập tức. “Chu kỳ của ông ấy sẽ khép lại,” một người nói.
Trận bán kết lượt đi với Arsenal vào thứ Tư tại Metropolitano diễn ra ngay sau sinh nhật thứ 56 của Simeone một ngày. Sự gần trùng hợp đó sẽ không bị ông bỏ qua. Những người hiểu Simeone nói ông có phần mê tín và tin vào định mệnh.
“Chỉ Chúa mới biết vì sao Người chưa cho chúng tôi thắng nó,” Simeone nói trong phim tài liệu DAZN mùa hè năm ngoái.
“Tôi không biết khi nào nó sẽ đến với chúng tôi, nhưng nó sẽ đến.”

3 hours ago
2







