Quảng Cáo
0943778078
Chủ Nhật, ngày 21/06/2026 18:00 PM (GMT+7)
Đêm tân hôn, vợ trẻ của tôi ngồi trên giường, mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, hương thơm bủa vây quanh tôi khiến tôi muốn say.
Tình yêu "lửa gần rơm" với cô giúp việc trẻ
Vợ tôi mất đã 10 năm. Từ đó, tôi sống độc thân. Cũng có vài mối tình thoáng qua, nhưng chẳng đi đến đâu. Đàn ông tuổi 50, người ta bảo còn sung sức. Riêng tôi, chỉ mong những ngày bình yên.
Tôi có cửa hàng nông sản ở quê. Trước bán lai rai, sau nhờ đăng lên mạng mà đơn đi tỉnh nhiều hẳn. Con cái học xong ở lại thành phố, nhà chỉ còn mình tôi bận rộn với việc buôn bán.
Hai năm trước, tôi thuê cô ấy về phụ việc, sáng phụ tôi đóng hàng, chiều cơm nước, dọn dẹp, ngủ tại cửa hàng. Cô ấy là họ hàng xa bên vợ cũ, tôi biết từ hồi còn bé xíu. Năm nay cô ấy 27, người khỏe mạnh, tháo vát. Cô ấy từng kết hôn nhưng kết hôn 5 năm không có con nên chồng đòi ly hôn lấy vợ mới.
Hai năm trước, tôi thuê cô ấy về phụ việc, sáng phụ tôi đóng hàng, chiều cơm nước, dọn dẹp, ngủ tại cửa hàng.
Tôi trả lương đầy đủ, đối đãi như người làm công. Hai chú cháu tuyệt nhiên không có gì vượt quá giới hạn. Tối xong việc, tôi ăn cơm xong thì về nhà cách cửa hàng vài trăm mét để ngủ. Ở tuổi này, chuyện "tích tịch tình tang" với tôi cũng nguội lạnh dần.
Cho đến ngày tôi bị tai nạn, gãy chân nằm viện. Con cái ở xa, một tay cô ấy chăm sóc. Đút từng thìa cháo, thay quần áo, dìu đi vệ sinh. Đàn ông 52 tuổi, phải để người đáng tuổi con mình chăm sóc như vậy, ban đầu tôi ngượng đến đỏ mặt. Nhưng rồi cũng đành chịu. Cô ấy chỉ nói: “Chú cứ nghỉ ngơi, có con đây rồi”.
Những va chạm không tránh khỏi khiến phần đàn ông trong tôi thức dậy. Một đêm trong viện, nhìn cô ấy ngủ gục bên giường, tóc xõa xuống, mặt mộc mà tươi. Tự nhiên tôi thấy lòng mình chộn rộn. Rồi mọi chuyện đến cũng tự nhiên. Cô ấy không chê tôi già. Những lúc gần gũi vẫn “chú – em” ngọt ngào. Nghe vậy, tôi thấy mình như trẻ lại.
Tôi ngỏ lời muốn cưới. Hai con tôi ban đầu sững sờ, ái ngại. Sợ điều tiếng “bố lấy giúp việc”. Nhưng thấy tôi quả quyết, thấy tôi vui vẻ hơn từ ngày có cô ấy bên cạnh, chúng nó cũng xuôi. Tôi chỉ làm dăm mâm cơm mời họ hàng, không tổ chức đám cưới linh đình.
Đêm tân hôn "đổi ngôi"
Đêm tân hôn, vợ trẻ của tôi ngồi trên giường, mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, hương thơm bủa vây quanh tôi khiến tôi muốn say. Vợ tôi không sắc nước hương trời, nhưng có nét khỏe khoắn, tươi tắn của gái quê, tính lại sôi nổi, nói cười, bù cho cái vẻ trầm lặng của tôi. Sự trẻ trung và vui vẻ của cô ấy dần dần đi vào trái tim tôi.
Tôi bước lên giường, lòng bồi hồi như trai trẻ, không nghĩ tuổi 52 lại có đêm tân hôn thứ 2 trong đời. Vừa định đưa tay ôm lấy thân hình trẻ trung đầy sức sống của vợ thì cô ấy quay lại, nhìn thẳng vào mắt tôi:
“Anh à… mình cưới nhau rồi, em không gọi chú nữa nhé. Vào buồng thì cho em gọi là anh”.
Tôi bật cười. Ừ, thì anh.
Nhưng nụ cười chưa dứt, cô ấy nói tiếp, giọng nhẹ mà rõ ràng:
“Anh, giờ em là vợ anh rồi. Cái cửa hàng, từ mai để em quản sổ sách cho. Anh đi lại ngoài đường vất vả, tiền nong để em lo. Với lại căn nhà này, anh cho em đứng tên cùng. Sau này nhỡ anh có mệnh hệ gì, em còn danh chính ngôn thuận thờ cúng, lo cho anh”.
Tôi sững người. Không khí đêm tân hôn bỗng chùng xuống. Tôi nhìn cô ấy, cố tìm một chút e thẹn của cô dâu mới. Nhưng không có. Ánh mắt cô ấy tỉnh táo, đã tính toán trước sau.
Lúc đó tôi mới hiểu: Đêm tân hôn này không chỉ là đêm động phòng mà là đêm đổi ngôi.
Đêm tân hôn, lẽ ra là đêm hạnh phúc. Với tôi, nó lại nhiều trăn trở. Ngoài trời mưa đầu mùa. Mười năm trước vợ cũ mất cũng một đêm mưa như vậy. Mười năm sau, tôi rước người mới về, tưởng tìm được hơi ấm, hóa ra lại rước thêm một nỗi lo khác.
Nằm cạnh vợ mới cưới, tôi không ngủ được vì lo. Cô ấy đã ngủ say, hơi thở đều đều. Còn tôi, người đàn ông 50 tuổi, nằm nghe mưa, nghe lòng mình ngổn ngang.
Tôi bước lên giường, lòng bồi hồi như trai trẻ, không nghĩ tuổi 52 lại có đêm tân hôn thứ 2 trong đời.
Đúng như tôi lo lắng, cưới nhau được ba tháng, cô ấy thay đổi nhanh hơn tôi nghĩ. Từ tiếng “chú ơi” thành “anh ký cái này đi, em đặt cọc hàng rồi”. Khách đến cô ấy tiếp. Tiền về cô ấy giữ. Tôi từ ông chủ cửa hàng, dần dần như người làm công cho chính cơ nghiệp mình dựng lên.
Chuyện chăn gối, tôi cũng không còn được như xưa. Sức của tuổi 50 không theo kịp cô gái 27 phơi phới. Nhiều đêm tôi quay mặt vào tường, nghe tiếng cô ấy thở dài rồi buông thõng: “Thôi ngủ đi anh, mai còn dậy sớm”.
Tôi cay đắng nhận ra thứ tôi cần là người bầu bạn lúc tuổi già. Còn thứ cô ấy cần, có lẽ là một danh phận, một chỗ dựa vững chãi.
Hai con tôi gọi điện về hỏi: “Bố có ổn không?”. Tôi chỉ ậm ừ cho qua. Chẳng lẽ nói với con rằng bố đang lo. Lo một ngày cửa hàng, nhà cửa bố mẹ để lại sẽ không còn đứng tên bố. Lo người đời cười chê “già rồi còn dại”.
Tôi không trách cô ấy. Ở đời, ai cũng có tính toán cho mình. Chỉ trách mình nửa đời người rồi mà vẫn khờ. Khờ vì thèm một vòng tay, thèm cảm giác mình vẫn còn là đàn ông, vẫn còn được cần đến.
Giờ có lẽ tôi phải tính toán lập di chúc, để lại 2 mảnh đất cho 2 con. Còn cô ấy, nếu chúng tôi sống được lâu dài về sau, tôi cũng sẽ để lại cho cô ấy cửa hàng này....
Theo Văn Kha ([Tên nguồn])
Nguồn: [Link nguồn]
-21/06/2026 00:24 AM (GMT+7)







