Quảng Cáo
0943778078
Thứ Năm, ngày 13/08/2026 13:00 PM (GMT+7)
Con gái 23 tuổi, tốt nghiệp đại học nhưng không chịu đi làm, ngày nào cũng ở nhà chăm chút ngoại hình và lướt ứng dụng hẹn hò.
Tôi năm nay 51 tuổi, có chồng 54 tuổi và hai con. Con gái lớn 23 tuổi, tốt nghiệp đại học hơn một năm trước. Ban đầu, tôi nghĩ con cần thời gian nghỉ ngơi sau nhiều năm học nên không thúc ép đi làm, nhưng một tháng thành vài tháng, rồi hơn một năm trôi qua, con vẫn ở nhà.
Mỗi sáng, con ngủ đến gần trưa, chiều ra ngoài uống cà phê, mua sắm hoặc gặp bạn bè. Tối về, con chăm sóc da, xem mạng xã hội và trò chuyện trên các ứng dụng hẹn hò. Tôi hỏi bao giờ con định đi làm, con chỉ cười: "Con chưa cần vội. Sau này lấy chồng thì chồng nuôi".
Con thường xem những video về các cô gái lấy chồng giàu, ở nhà chăm con, đi du lịch, dùng đồ hiệu. Có lần con nói: "Chị ấy lấy được chồng có nhà, có xe, chẳng phải đi làm vẫn sống sung sướng. Con cũng muốn như thế". Tôi hỏi nếu không lấy được người giàu thì sao, con đáp: "Thì con sẽ tìm đến khi nào được".
Tôi bắt đầu lo khi nhận ra con thực sự xem việc lấy chồng như một cách thay thế cho việc tự kiếm sống. Trong khi đó, mọi chi phí của con gần như đều do vợ chồng tôi chi trả. Có lần con muốn mua một chiếc túi khá đắt, tôi bảo nếu thích thì đi làm rồi tự mua. Con giận tôi cả tuần, nói bạn bè đều dùng đồ tốt còn mình lúc nào cũng phải tính toán.
Một lần khác, tôi đưa con học phí một khóa học ngắn hạn nhưng sau đó biết con đã dùng gần hết để mua mỹ phẩm và du lịch cùng bạn. Khi tôi hỏi, con nói: "Con còn trẻ, không hưởng thụ bây giờ thì bao giờ mới hưởng thụ?".
Tôi bắt đầu nghĩ đến lúc về già, khi không còn đủ khả năng chu cấp cho con như bây giờ. Tôi nhiều lần khuyên con tìm một công việc, lương thấp cũng được, miễn là tự kiếm tiền và chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình.
Gần đây, con nói muốn tìm một người lớn tuổi hơn, có nhà riêng, công việc ổn định và đủ khả năng lo cho gia đình. Tôi hỏi nếu người đó yêu cầu con đi làm thì sao, con đáp: "Nếu anh ấy giàu thì chắc không cần".
Tôi nghe mà vừa tức vừa thương. Tôi không muốn con phải vất vả, nhưng càng không muốn con nghĩ rằng chỉ cần lấy người giàu là mọi vấn đề trong cuộc sống sẽ được giải quyết.
Tôi đã ngoài 50 tuổi và không thể lo cho con cả đời. Nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện ngừng chu cấp để con tự đi làm, tôi lại sợ con trách bố mẹ bỏ mặc mình.
Tôi thương con, nhưng không biết nên tiếp tục bao bọc hay buộc con phải tự chịu trách nhiệm với cuộc đời. Nếu cứ chu cấp, có phải tôi đang khiến con càng phụ thuộc? Còn nếu cứng rắn bắt con đi làm, liệu tôi có quá khắt khe với con gái?
Nguồn: [Link nguồn]
-10/08/2026 14:55 PM (GMT+7)





