Có hai người trên mái nhà - Truyện ngắn của Ái Duy

1 hour ago 4
Quảng Cáo

0943778078

Trời chưa sáng hẳn, bóng tối vẫn còn bao phủ mịt mùng nơi đây. Một quang cảnh kỳ lạ, nghẹt thở, nặng nề bức bối, và đầy hiểm họa.

Đại hồng thủy. Chung quanh mênh mông là nước đen ngòm vẫn đang chảy xiết cuồng nộ, cuốn trôi theo cơ man những thứ trên đường đi. Có cây cối gãy đổ, từng mảng nhà cửa vật dụng bong tróc, xác động vật… chúng quấn vào nhau thành những khối vật thể hung tợn như sẵn sàng nuốt chửng mọi chướng ngại vật. Không còn phân biệt được đâu đã từng là đồng ruộng vườn tược, đâu là nhà cửa đường sá. Chỉ còn trơ lại vài cái mái nhà run rẩy nhô lên, hàng cột điện xiêu vẹo dây nhợ tả tơi, những ngọn cây lẩy bẩy.

Một chiếc ghe cứu hộ nhỏ với vài người trên đó đang tiến vào, thận trọng len lách, ánh đèn pin loang loáng dò dẫm. Không ai biết bên dưới dòng nước đục ngầu đang cuồn cuộn này là gì, có thể là một tấm lưới lan đang vật vờ sẽ cuốn chặt chân vịt, một thanh dầm sắt sẵn sàng xuyên thấu, hoặc cũng có thể là những nạn nhân vô tội của thiên tai.

"A lô a lô. Có ai ở đây không? Bà con ơi, còn ai ở đây không?". Một người cầm cái loa tay nói to phá tan sự im lặng rờn rợn đang bao trùm.

Có hai người trên mái nhà - Truyện ngắn của Ái Duy- Ảnh 1.

Minh họa: Tuấn Anh

"Ghe cứu hộ đây, bà con ơi…".

"Chắc họ kịp di tản từ đầu hôm hết rồi".

"Nghe nói vẫn còn. Có mấy người được cứu thoát lúc đó kêu là nhà còn người, mà ghe hết chỗ nên chờ chuyến sau đó".

"Chuyến sau nào nữa, từ lúc đó là nước lũ ào ào về ai dám đi ghe vô khúc này cho lật chết cả đám à".

"Bởi vậy mới nói. Ủa, nhìn kìa, trên cái mái ngói đó đó, khuất sau ngọn tre á…".

Trời vẫn còn chập choạng, người nọ chỉ người kia nghiêng qua ngó lại.

"A lô a lô, đây là ghe cứu hộ…".

"Hình như có một người ngồi trên mái phải không?".

"Đâu, in như là có 2 người ngồi cạnh nhau lận".

"Họ còn sống không mà sao không thấy lên tiếng?".

"A lô a lô, ghe cứu hộ tới đây, bà con bình tĩnh".

"A, đúng là nhà của cái cô ẵm đứa nhỏ mới sinh hôm qua khóc lóc năn nỉ kêu tụi mình quay vô cứu mẹ của cổ phải không?".

"Chắc vậy rồi, tội quá. May là có hai người ở lại cầm cự cũng đỡ".

"Có một thôi mà".

"Mới thấy hai cái bóng người nhô lên ngay mái ngói. Đó đó, họ đang ra hiệu kìa. Họ đang kêu cứu đó, nghe rồi, tới liền".

Anh nhân viên cứu hộ nhớ lại chuyến ghe cuối cùng lúc đầu hôm ở ngay chỗ này. Khi đó mưa lớn và nước đang lên chưa có dấu hiệu dừng lại, ai nấy cuống cuồng hoảng hốt vì không lường trước được tình huống khẩn cấp lần đầu tiên trong lịch sử như vậy. Các đội cứu hộ đều bị rơi vào tình trạng quá tải, không ra vào kịp tất cả các điểm ngập lụt đang phát tín hiệu cầu cứu để đưa người thoát đi. Điện thoại thì reo như xé lòng và cho đến khi mất sóng, điện cúp thì thảy đều thất thủ. Khi chiếc ghe nhỏ đến khu vực này thì đã đủ người, liên tục chòng chành đe dọa. Lẽ ra họ đã bỏ qua ngôi nhà ấy nhưng trước hoàn cảnh quá sức nghiệt ngã của Lan, sản phụ còn trong thời gian ở cữ với con nhỏ mới sinh thì không đành lòng. Mỗi người phải nín thở đi một chút để cứu thêm một mạng người.

Vậy là chỉ người mẹ trẻ địu con trước ngực xuống ghe trước, với lời hứa sẽ quay lại đón người nhà sau. Ghe lèn chặt người chao đảo như chiếc lá giữa dòng nước dữ, mấy lần bị tắt máy muốn lật úp do chân vịt bị vướng phải vật cản cần có người lặn xuống gỡ. Tới được điểm tập kết thì thảy đều kiệt sức. Không còn phương tiện đi vô lại. Người mẹ trẻ ôm con thơ như hóa điên, cô nói, còn người nhà mình kẹt trong đó.

***

Khi đó khó khăn lắm Tầm mới đẩy được con gái và cháu ngoại mới sinh lên chiếc ghe cứu hộ cuối cùng cặp sát cổng. Nước đã tràn vô nền nhà hơn hai tấc còn ngoài đường ngang mặt sân thì cũng gần cả mét rồi. Trời bắt đầu sập tối.

"Có đi thì đi cả nhà, má không lên ghe thì hai mẹ con con ở lại luôn", Lan ôm cứng con nhỏ, tay kia níu mẹ mình.

"Ghe đầy lắm rồi mà thấy ngặt quá nên mới liều chở thêm một người. Thêm nữa là chìm ghe chết cả đám ai chịu".

"Nhanh lên để ghe người ta còn vòng vô lại, còn ai thì đi chuyến sau thôi".

"Con đi trước đi, mẹ dọn sơ nhà cửa thêm chút, cứ tới nơi ở yên đó mẹ theo ra ngay. Còn không thì tới nhà mấy dì trong phố ở tạm. Con nhỏ nhà tui nó mới sinh chưa đầy tháng, bà con thương tình ngó chừng giùm". Tầm gỡ tay con gái ra, cúi đầu gởi gắm cho người trên ghe.

"Được rồi, giờ tụi tui ra ngoải xong ổn định rồi vòng vô lại, mà biết đâu chừng giờ đến tối nước rút chớ không lên nữa đâu. Mưa ngớt rồi".

"Má, má cẩn thận đó, không có dọn gì nữa, kệ đi…", Lan tức tưởi.

"Biết rồi", Tầm xua xua tay, chị cố giấu cơn choáng váng đang kéo tới, nhìn theo chiếc ghe đang chầm chậm rời xa dần rồi bì bõm lội vô nhà. "Sao má bỏ ba được".

Có vẻ cây đèn pin đang phát ra những tia sáng yếu ớt cuối cùng, Tầm tắt luôn. Căn nhà quen thuộc này nhắm mắt chị cũng không nhầm chỗ. Đêm đầu tháng không trăng, le lói ánh sao xa tít qua màn mưa mỏng. Tiếng ghe máy cũng không còn vọng lại nữa. Thinh lặng quá đến cả tiếng côn trùng, tiếng chó sủa mèo kêu cũng không. Chỉ còn lại tiếng nước chảy xiết gập ghềnh như thác đổ.

"Sao em không đi theo tụi nhỏ?"

"Ghe đầy quá rồi anh không thấy sao".

"Chớ không phải vì còn anh hả?".

"Giờ muốn tui đi luôn cho biết tay không? Thiệt, nhà cửa đang yên đang lành. Ở đây mấy chục năm rồi có bao giờ nước vô tới nền nhà được đâu trời".

"Đừng lội dưới nước nữa, thôi kệ bỏ hết lên đây cho khô ráo".

"Anh thì khỏe rồi, gì cũng bỏ hết".

Tầm loay hoay kéo cái bàn gỗ chồng lên đi văng, cách mặt nước được chừng nửa mét. Hy vọng nước không lên tới nữa.

"Có vẻ chắc chắn rồi ha, cùng lắm ghe không vô rước được thì đêm nay mình nghỉ tạm trên bàn có sao đâu anh. Có hai người mà sợ gì".

"Ờ, đêm ngó vậy chớ ngắn lắm. Mấy khi mình có dịp".

"Câu này nghe quen quen à. Ây da, thẳng được cái lưng rồi. Muốn chợp mắt chút ghê".

"Đừng ngủ, nằm gối lên tay anh nè, mình nói chuyện đi".

"À há, ngủ quên có khi lọt xuống nước à. Anh kể chuyện ngày xưa nghe coi".

"Anh có phải là mối tình đầu của em không?".

"Nữa, có câu đó hỏi hoài".

"Vì em là mối tình cuối của anh mà".

"Rồi sao, bất công hả?".

"Thì thiệt thòi quá chớ sao, ba chục năm".

"Gì dữ vậy, 30 năm tình hận luôn?".

"Thì tính từ hồi mình mới 18 tuổi".

"Xàm ghê. À mà không biết mẹ con con Lan ra ngoài ổn chưa anh ơi. Điện thoại gì cũng không được chẳng biết sao".

"Lúc nó đi nước vẫn chưa cao lắm, sẽ an toàn thôi".

"Ghe cứu hộ nói sẽ quay lại mà sao không thấy chiếc nào nữa hết… chẳng lẽ…".

"Tối quá họ mất phương hướng em à, gặp nước xoáy nguy hiểm lắm. Chắc mình phải ráng cầm cự tới sáng".

"Tội nghiệp cháu ngoại mình quá, biết vậy để con Lan ở lại Sài Gòn đẻ đi chớ kêu nó về nhà làm gì. Anh thấy thằng nhỏ có cái mũi với cặp lông mày y hệt anh không. Trời ơi… ui ui nước lên tới mép bàn rồi anh ơi, ướt lưng áo em luôn, làm sao đây".

Tầm đang nằm co ro trên mặt bàn bật ngồi dậy, tay quờ trúng ngay dòng nước lạnh ngắt đang dâng lên từ từ.

"Đừng sợ".

"Nhà đâu còn chỗ nào cao hơn, còn mỗi cái…".

Tầm chưa dứt lời thì mấy tiếng động lớn nối nhau ầm ầm vang lên từ góc nhà, nước bắn tới tung tóe. Chị lập cập soi đèn pin còn sáng nhờ nhờ tới. Cái tủ áo bị nước xô bật ngửa ra kềnh càng trôi, cái kệ sách lật úp tanh bành. Tủ lạnh, máy giặt sau bếp chắc cũng cùng chung số phận. Áng chừng nước đã tràn vô nhà hơn một mét nên chẳng thứ gì đứng vững.

"Anh ơi cái đi văng này, cái bàn này mà cũng trôi luôn thì mình biết bám vô đâu?".

"Còn anh đây chi. Qua bên này. Trèo lên đi em, bước tới khung cửa sổ làm điểm tựa rồi chuyển qua. Mình lên được chỗ đó là tạm yên tâm".

"Chỗ… chỗ nào… Hả? Không, em… không trèo lên đó được…".

"Được, được mà, nắm chặt tay anh nè, đu qua".

"Chắc chưa, chớ tuột tay là chết chắc".

"Yên tâm. Đúng rồi đó, chân đặt lên thanh ngang nè, níu mạnh song cửa nhấc mình lên, cố lên, cố lên em, phải qua đó thôi".

Tầm vói qua và bị hụt chân, thấy mình bị ngập gần hết thân người trong dòng nước lạnh đen ngòm, chới với chụp được nùi dây điện hay gì đó và ghì chặt lại để khỏi bị trôi rồi rướn lên. Cuối cùng chị cũng thả được người xuống vị trí mới cao hơn ở bên phải cửa sổ sát vách tường, đầu gần chạm trần nhà. Nơi này nếu đứng thẳng lên thì có thể tháo được vài viên ngói để ngoi lên tiếp nếu vẫn còn bị dòng nước lũ truy đuổi.

Tầm bật khóc, "Không có anh em biết làm sao".

"Không sao cả, xong rồi, em giỏi lắm. Bây giờ mình tháo mấy viên ngói này ra luôn đi em, rủi nước lên nữa thì mình có thể leo hẳn lên mái, may ra có ai nhìn thấy mà tiếp cứu. Gần sáng rồi".

"Hết đêm nhanh vậy".

"Ừ, có mỏi thì dựa vô anh chút".

"Hai người đứng chụm lại ở đây có khi nào bị sập không anh".

"Ăn thua gì. Mình sắp được cứu rồi. Em có nghe tiếng gì không?".

"Tiếng máy nổ. Ôi, đúng rồi, có tiếng người nữa kìa", Tầm nhắm mắt lắng nghe rồi cố rướn người lên để nhìn ra xa.

Đó là lúc chiếc ghe máy của nhóm cứu hộ đang chầm chậm tiến vào, họ phát loa tìm kiếm.

"Leo luôn lên mái đi em, mau ra hiệu cho họ".

"Sao em lên được?".

"Được, theo anh, đây, đặt chân vào cây đà này, tay bám vô đây, xong chưa, hai, ba, lên nè".

Tầm như được một sức mạnh vô hình đẩy mạnh, chị ngoi đầu ra khỏi mái ngói và bò hẳn lên trên, há miệng hít hơi thở dốc. Xa xa giữa mênh mông nước trong ánh sáng nhá nhem có bóng một chiếc ghe đang từ từ tiến lại gần.

"Cứu tôi với, có người, có người ở đây…", Tầm lạc giọng, bủn rủn, mắt hoa lên, chị đã cố gắng lắm rồi.

***

Người đầu tiên mà Tầm nhìn thấy khi tỉnh lại trong bệnh viện là Lan với vẻ mặt hốc hác lo âu. Chị định thần lại mất mươi giây.

"Má, má thấy trong người sao, trời ơi may mắn quá…".

"Má có bị gì đâu mà nằm đây vậy. Hai mẹ con sao rồi?".

"Ổn rồi má. Con ân hận quá, biết vậy hôm qua cứ ôm con ở lại với má… Má bị rối loạn tiền đình nặng đến nỗi ngất xỉu luôn, may mà ghe cứu hộ tới kịp".

"Ngất xỉu?".

"Dạ, ngất xỉu ngay trên mái nhà luôn. Hên sao má lên được tới đó chớ không ghe người ta đi ngang không thấy ai là bỏ qua luôn rồi".

"Nhờ ba con…", Tầm chợt nín bặt. Sóng lưng chị lạnh toát, cả cơ thể đông cứng. Từng mảnh ký ức rời rã đang dần phục hồi trong khó khăn.

"Hai mẹ con con về nhà dì Tư ngay tối qua, con gởi cháu để quay lại tìm má mà họ không cho vô trong khu vực nhà mình nữa, bắt dừng lại ở phía ngoài lộ hết. Cũng không xuồng ghe nào đi được vì nước chảy xiết quá. Mãi đến sáng sớm nay thì ghe cứu hộ mới đưa má ra. Nhìn má lúc đó thấy sợ lắm, tái nhợt mà kiểu nửa mê nửa tỉnh. Hên là bác sĩ khám nói không sao, chỉ cần nghỉ ngơi thôi".

"Giờ là chiều rồi sao?".

"Dạ, má mê man cả ngày luôn đó. À nước rút rồi má, nhanh còn hơn lúc lên".

"Về nhà mình thôi con".

***

Hai mẹ con ngậm ngùi đứng trước ngôi nhà hoang tàn sau cơn lũ, không còn nhận ra thứ gì nữa. Thế giới bị chìm dưới ba mét nước lũ cuồng nộ suốt hai ngày hai đêm giờ lộ ra đầy tang thương. Đất dưới chân như bị vò nát, bùn non đặc quánh từ các ngả đường trây lên tường lên mái, lên cây cối vườn tược. Mọi thứ đều bị xô lệch trôi nổi chìm khuất và biến dạng trong bùn đất. Rác rến ngập ngụa dày đặc. Chỉ những ánh mắt thất thần ngao ngán trên khuôn mặt mọi người là giống nhau.

"Dọn không nổi thôi thuê người phụ đi má", Lan rầu rĩ.

Tầm ậm ừ, chị đi thật nhanh vô nhà, dùng hết sức để kéo cánh cửa chính đang bị bít kín bởi đất cát bùn lầy. Vẻ nôn nóng và lo âu hiện rõ. Lan đi sau nhìn mẹ ngạc nhiên.

"Má tìm gì hay sao mà lật đật vậy?".

Trong nhà ngổn ngang vật dụng gãy đổ chồng chất, bàn ghế giường tủ tấp vô các góc choáng lối. Tầm vẹt hết các thứ giờ đã thành xà bần để xăm xăm đi tới nơi đó, rưng rưng đứng sững nhìn chỗ đã nâng đỡ cứu mạng trong đêm đen kinh hoàng. Mình đã ở trên đó được thật sao.

Lan nhìn theo tay chỉ của mẹ, một lỗ hổng đủ chui lọt người từ mái ngói rọi thẳng xuống ngay phía trên vị trí đó sáng bừng.

Chỉ là một tấm đan bê tông được đúc chắc chắn gắn liền vào vách ở trên cao nhất của ngôi nhà làm trang thờ. Giữa bao nhiêu thứ bị trôi nổi gãy đổ mà bức di ảnh của cha mình vẫn còn nguyên trên tường không xê xích, vẻ như còn rỡ ràng hơn.

"Má, ba vẫn còn kìa", Lan reo lên.

Tầm im lặng, chị nhớ rất rõ cái sức mạnh vô hình đã giúp mình tìm lại được sự sống ở giây phút quyết định với một cú rướn lên cao cuối cùng.

Có lẽ, bằng cách nào đó họ vẫn ở bên nhau. 

Read Entire Article