Quảng Cáo
0943778078
Thứ bảy, 14/3/2026, 20:00 (GMT+7)
Anh ép tôi chuyển tiền để chơi cờ bạc; nếu tôi không chuyển, anh chửi bới, xúc phạm đủ điều liên quan đến tiền bạc.
Có những cuộc hôn nhân không đổ vỡ vì một biến cố lớn, mà tan rã dần dần bởi sự lạnh nhạt, coi thường và những vết thương lặp lại mỗi ngày. Tôi từng nghĩ chỉ cần hai người cùng cố gắng thì gia đình nào cũng có thể giữ được. Rồi tôi nhận ra, có những cuộc hôn nhân chỉ một người cố gắng sẽ không thể cứu vãn được nữa.
Chồng tôi là người có thu nhập tốt. Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi may mắn khi lấy được một người đàn ông có trách nhiệm. Hàng tháng anh đều gửi tiền về cho bố mẹ và các chị. Trong mắt họ hàng và người ngoài, anh là người con hiếu thảo, người đàn ông hiền lành và tử tế. Không ai biết rằng, phía sau hình ảnh đẹp đẽ đó là một người đàn ông hoàn toàn khác.
Suốt cả năm trời, anh không hề liên lạc với gia đình bên vợ. Mẹ tôi nằm viện mấy tuần liền, tôi nói nhiều lần nhưng anh không một câu hỏi han, chẳng một lời quan tâm, không một cuộc điện thoại. Như thể gia đình tôi không hề tồn tại trong cuộc đời anh. Trong khi đó, khi tôi mang bầu và sinh con, bên ngoại vào chăm sóc, lo lắng từng bữa ăn giấc ngủ cho mẹ con tôi. Họ hiền lành, nhẫn nhịn và chưa bao giờ đòi hỏi gì. Tất cả những điều tốt đẹp nhất, sự quan tâm, anh đều dành hết cho gia đình bên nội.
Tôi đi làm, thu nhập gần 20 triệu đồng một tháng, vậy mà trong mắt anh, tôi luôn là kẻ "bất tài vô dụng". Anh luôn nói rằng anh là người lo mọi thứ. Sự thật là chỉ khi tôi mang bầu, sinh con và tạm nghỉ làm mới buộc phải phụ thuộc vào anh. Chỉ cần tôi nói điều gì khiến anh không vừa ý, anh sẽ chửi bới, xúc phạm. Không chỉ tôi, cả con cái cũng bị mắng chửi thậm tệ. Những lời nói cay nghiệt, nặng nề đến mức nhiều khi tôi không tin đó là lời của một người đàn ông có ăn học.
Điều khiến tôi mệt mỏi hơn cả là sự giả tạo. Với người ngoài, anh luôn tỏ ra hiền lành, lịch sự, tử tế. Cả gia đình anh cũng vậy. Họ xây dựng một hình ảnh rất đẹp trong mắt mọi người. Chỉ những ai sống gần mới biết bên trong nó mục rỗng đến thế nào. Một gia đình mà từ cha đến con đều dính vào lô đề, cờ bạc. Có những lúc anh còn ép tôi chuyển tiền để chơi. Nếu tôi không chuyển, anh chửi bới, xúc phạm đủ điều liên quan đến tiền bạc.
Ban đầu tôi cũng dại dột chuyển tiền để giữ thể diện cho chồng, giữ hòa khí gia đình. Rồi tất cả lại bị ném vào những ván cờ bạc vô nghĩa. Sau này tôi không chuyển nữa, đổi lại là sự lạnh nhạt, thờ ơ của anh. Có những ngày tôi cảm thấy mình như sống cùng người xa lạ; không còn sự tôn trọng, không còn tình nghĩa, chỉ còn lại những lời cay nghiệt và sự chịu đựng. Điều duy nhất khiến tôi còn cố gắng ở lại lúc này là con. Con còn quá nhỏ. Tôi chỉ mong con lớn thêm một chút để mình có thể đi làm ổn định và tự tìm con đường khác, một lối thoát.
Tôi không cần cuộc sống giàu sang, chỉ cần một cuộc sống bình yên, liệu tôi có thể chịu đựng đến bao giờ? Mong được các bạn chia sẻ.
Dương Dung








