Quảng Cáo
0943778078
Thứ bảy, 2/5/2026, 21:00 (GMT+7)
Anh là người có trách nhiệm, chăm lo cho gia đình, đối xử với vợ con không có gì để chê.
Tôi 31 tuổi, làm văn phòng, kết hôn được bốn năm, có một bé trai ba tuổi. Chồng hơn tôi hai tuổi, làm kinh doanh. Trước khi đến với tôi, anh từng có một mối tình kéo dài tám năm, sâu đậm đến mức hai người đã sống chung như vợ chồng. Nhưng cuối cùng họ không đến được với nhau vì gia đình cô ấy không chấp nhận vì không môn đăng hộ đối. Áp lực từ phía nhà gái đè lên cả tình cảm lẫn công việc của anh. Rồi cô ấy đi du học, hai người kết thúc.
Còn tôi, là người đã thích anh từ thời đại học, âm thầm suốt nhiều năm. Khi anh và người cũ chia tay, tôi theo đuổi anh và chúng tôi bắt đầu mối quan hệ. Tôi hiểu mình không phải là mối tình đầu, cũng không phải người anh từng yêu sâu sắc nhất. Nhưng tôi chấp nhận điều đó vì tôi yêu anh rất nhiều và luôn muốn được ở bên cạnh anh.
Cuộc sống sau khi cưới của chúng tôi khá yên ổn. Anh là người có trách nhiệm, chăm lo cho gia đình, đối xử với vợ con không có gì để chê. Nhiều lúc tôi cũng tự an ủi, thôi thì quá khứ ai cũng có, quan trọng là hiện tại anh đang ở bên mình. Cho đến hôm vừa rồi. Anh đi gặp bạn đại học, uống say. Đêm đó, khi gần gũi với tôi, trong lúc mơ màng, anh gọi tên người cũ. Tôi nghe rõ từng chữ. Cảm giác lúc đó rất khó tả, như có cái gì đó rơi xuống ngay trong lòng mình, hóa ra anh vẫn chưa bao giờ thôi nhớ về người cũ. Sau đó tôi tìm hiểu thì mới biết hôm đó là ngày anh nghe tin người cũ đã về nước.
Rõ ràng anh không làm gì sai trong hiện tại, chính bản thân tôi cũng hiểu đó là mối tình sâu sắc, là người anh không thể quên nhưng sao tôi buồn quá. Tôi phải làm sao đây?
Thanh Tâm








