Quảng Cáo
0943778078
Thứ Ba, ngày 09/06/2026 13:00 PM (GMT+7)
Chị chồng nói việc tôi cho cháu vàng ngày xưa là tự nguyện chứ chị không vay mượn, giờ có bấy nhiêu thì mừng cưới bấy nhiêu khiến tôi vừa tức vừa tiếc nuối.
Tôi năm nay 50 tuổi, vừa lo xong đám cưới cho con gái đầu lòng. Nhìn con hạnh phúc, phận làm mẹ như tôi đáng lẽ phải nhẹ lòng, thế nhưng suốt một tuần qua tôi không tài nào ngủ được vì cục tức với gia đình chị chồng.
Cách đây 5 năm, con chị chồng lập gia đình. Dù kinh tế chẳng dư dả, nghĩ tình thân máu mủ, tôi vẫn thắt lưng buộc bụng mua hai chỉ vàng làm quà mừng cho cháu. Lúc đó, chị chồng vui vẻ, liên tục cảm ơn cậu mợ trước mặt quan khách.
Năm nay đến lượt con gái tôi lên xe hoa. Ngày cưới cháu, chị chồng xúng xính váy áo sang trọng, đi lại tiếp khách niềm nở. Tôi cứ ngỡ ngày trước mình chu đáo thì lần này chị cũng sẽ biết điều. Thế nhưng đêm về kiểm đếm phong bì, tôi rụng rời chân tay khi thấy phong bì của chị vỏn vẹn một tờ 500.000 đồng.
Tôi cố nuốt cục tức vào trong, đợi qua chuỗi ngày cưới xin bận rộn để con gái được về nhà chồng một cách êm đẹp. Sau đó, tôi tự bỏ tiền túi làm 5 mâm cơm, mời đầy đủ anh em họ hàng, có cả bố mẹ chồng sang dự bữa cơm thân mật sau đám cưới.
Ngay giữa bữa ăn, trước mặt đông đủ mọi người, tôi quyết định nói thẳng: "Anh chị xem thế nào, ngày xưa cưới con chị, vợ chồng em chắt bóp cho cháu hẳn hai chỉ vàng. Giờ con em cưới, anh chị lại đi phong bì có 500.000 đồng như người dưng nước lã thế này?".
Tôi tưởng trước mặt đông người chị sẽ xấu hổ mà trả lại vàng, ai ngờ chị đứng phắt dậy nói oang oang: "Cậu mợ hay thật, tôi có bắt cho đâu, đó là tự nguyện chứ tôi có vay mượn gì đâu mà đòi. Giờ tôi chỉ có 500.000 đồng thì cho bấy nhiêu, thế thôi!".
Nói xong, chị chồng hậm hực bỏ về, để lại tôi đứng trơ trọi giữa những tiếng xì xào, bàn tán của họ hàng. Người thì bảo tôi tính toán, người thì nói chị chồng sống lỗi. Bữa cơm gia đình bỗng chốc hóa thành một trò cười.
Mấy ngày nay đầu óc tôi quay cuồng. Tôi tiếc đứt ruột hai chỉ vàng mừng cưới, số tiền đáng lẽ con gái tôi được nhận để làm vốn phòng thân. Tôi cũng không cam tâm nhìn chị chồng ăn không của mình rồi sống nhởn nhơ như không có gì xảy ra. Tôi tự nhủ sau này nhà chị có sự kiện gì, tôi cũng chỉ đi đúng 500.000 đồng, cuộc đời có vay có trả.
Thế nhưng, đó là chuyện của tương lai. Còn hiện tại, cục tức này tôi vẫn không thể nào nuốt trôi. Tôi có nên tiếp tục làm áp lực với bố mẹ chồng và chồng để đòi lại bằng được hai chỉ vàng đó hay không? Hoặc có cách nào "cao tay" để trả đũa, khiến chị chồng phải bẽ mặt và nhận một bài học nhớ đời về cách cư xử hay không? Xin độc giả cho tôi lời khuyên.
Nguồn: [Link nguồn]
-08/06/2026 15:55 PM (GMT+7)







