Quảng Cáo
0943778078
Nghệ AnMất đôi tay sau tai nạn, Trọng Định, 23 tuổi, học cách nấu ăn bằng chân và hai mỏm cụt, biến nỗi đau thành nghị lực sống truyền cảm hứng cho hàng triệu người.
5h sáng, trong chiếc lán nhỏ ở xã Vân Tụ, Trọng Định bắt đầu nhóm bếp nấu bữa sáng. Anh cúi rạp người, dùng hai cùi tay kẹp chặt quai nồi gang, nhấc lên mặt kiềng. Ngồi bệt xuống nền đất, chàng trai 23 tuổi vươn bàn chân trái, những ngón chân khéo léo kẹp lấy que diêm, quẹt mạnh vào vỏ bao.
Khi lửa bắt đầu reo lách tách, Định luồn mỏm cụt tay phải vào một ống tre rỗng - "cánh tay giả" tự chế có gắn sẵn dao phay. Bàn chân anh giữ chặt miếng thịt trên thớt, trong khi vai gồng lên, dồn trọng lượng cơ thể đẩy lưỡi dao. Những lát thịt mỏng đều tăm tắp rơi xuống rổ. Phía đối diện, chiếc điện thoại gắn trên giá đỡ vẫn đang ghi lại quá trình anh vào bếp.
"Căn bếp là nơi tôi vật lộn với khiếm khuyết, cũng là nơi cho tôi lý do sống tiếp. Mỗi bữa cơm giống như một liều thuốc chữa lành chính mình", Định nói.
Trọng Định, 23 tuổi, ở xã Vân Tụ (Nghệ An) đang nấu ăn.
Định có một tuổi thơ không trọn vẹn. Năm lên 4 tuổi, cậu mồ côi cả cha lẫn mẹ, lớn lên nhờ sự cưu mang của ông nội. Năm 2022, điểm tựa cuối cùng ấy cũng qua đời. Định nương nhờ sự bao bọc của người dì ruột Đặng Thị Phùng, 64 tuổi.
Nghỉ học sớm, chàng trai chắt chiu từng đồng làm thuê với ước mơ trở thành thợ ảnh chuyên nghiệp. Nhưng giữa năm 2024, trong lúc sửa điện kiếm thêm thu nhập, anh bị điện cao thế giật. Tỉnh lại trong bệnh viện, chàng trai 22 tuổi nhận ra đôi tay đã bị cắt bỏ để đổi lấy mạng sống.
Trở về nhà với hai ống tay áo xẹp lép, Định nhốt mình trong bóng tối. "Lúc ấy, nhìn dì hơn 60 tuổi đi làm đồng về lại tất tả nấu cơm phục vụ mình, tôi thấy bản thân như một phế nhân, chỉ muốn biến mất", anh nhớ lại.
Tháng 6/2025, sau một năm ròng rã thu mình, Định quyết định tập tự nấu ăn để san sẻ gánh nặng với dì, đồng thời thử làm video để "chữa lành". Anh nhờ họ hàng, hàng xóm qua dựng giúp cái lán nhỏ ở giữa vườn để làm bếp. Món đầu tiên anh chọn là súp lươn - đặc sản quê nhà. Không có bàn tay, anh dùng bàn chân giữ rổ, dí sát ngực vào thành chậu rồi dùng cùi tay bóp muối chà xát cho lươn bớt nhớt. Nước bắn cay xè mắt. Đến lúc xào nấu, anh chật vật gắp từng miếng thức ăn bằng hai khuỷu tay.
"Hàng chục lần thức ăn vung vãi xuống đất, tôi bất lực muốn hất tung cái nồi", Định kể. Bữa cơm đầu tiên hoàn thành sau nửa ngày hì hục. Dù lươn nát vụn, chín nhừ vì đun lửa quá lâu, nhưng đó là "trái ngọt" kéo anh ra khỏi vũng lầy tuyệt vọng.
Khó khăn không dừng lại ở việc bếp núc. Vốn am hiểu nhiếp ảnh và khắt khe với từng chuyển động của khung hình, Định muốn quay lại quá trình mình nấu ăn một cách chỉn chu. Anh dùng chân kết hợp hai cùi tay để tự điều chỉnh độ cao chân máy (tripod). Khi dựng video, anh dùng mỏm cụt di chuột và dùng ngón chân để thao tác cắt ghép. Một video dài ba phút nhiều khi ngốn của anh cả tháng.
Video đầu tiên mang chủ đề "Không tay nấu gì cũng hay" của Định bất ngờ lên xu hướng trên mạng xã hội, thu hút hơn 3 triệu lượt xem. Những tin nhắn từ người lạ ùa về. "Cảm ơn em đã cho tôi động lực sống tiếp", một người lạ bình luận.

Những video nấu ăn được Định đăng tải trên TikTok hút triệu lượt xem. Video: Trọng Định
Sau hơn nửa năm, kênh TikTok của Định đã có gần 200.000 người theo dõi. Những hợp đồng quảng cáo đồ bếp đầu tiên trị giá vài triệu đồng đã giúp anh có thêm kinh phí sản xuất video và đỡ đần kinh tế cho dì.
Bà Đặng Thị Phùng vẫn chưa quên nỗi lo sợ những ngày đầu thấy cháu vào bếp. Nhìn đứa cháu khuyết tật đối diện với dao sắc và lửa đỏ, bà ra sức can ngăn. Nhưng Định lén chờ dì ra đồng rồi mới nhóm lửa.
"Thời gian đầu, nhìn mâm cơm cháu dọn sẵn mà tôi vừa thương vừa lo. Có bữa súp lươn chín nhừ nát, có bữa canh nêm nếm mặn chát vì cháu chưa quen đong đếm gia vị bằng cùi tay, lại đun lửa quá lâu", bà Phùng nhớ lại.
Những vụng về ban đầu dần được thay thế bằng sự thuần thục. Bữa cơm Định nấu đã tròn vị, vừa miệng hơn. "Giờ nhìn cháu vui vẻ hì hục trong bếp, tìm lại được đam mê và nụ cười, tôi hạnh phúc lắm. Mâm cơm ngon nhất không phải ở gia vị, mà là ở ý chí vươn lên của cháu", bà nói.
Trọng Định lái xe máy đi chợ mua thực phẩm chuẩn bị cho video nấu ăn mới, ngày 13/3. Ảnh: Nhân vật cung cấp
Giờ đây, người dân xã Vân Tụ đã quen với hình ảnh chàng trai không tay lái xe máy tự chế trên đường làng, giỏ xe treo lủng lẳng mớ rau, con cá.
"Mất đi đôi tay là một nỗi đau, nhưng nó dạy tôi cách trân trọng những gì còn lại. Mỗi ngày được đỏ lửa, được lao động, tôi hiểu mình vẫn còn giá trị", chàng trai 23 tuổi nói trong khi đôi mỏm cụt của hai cánh tay lại chuẩn bị nguyên liệu cho video mới ngày mai.
Nga Thanh








