
"Ông ngoại" và con gái chụp selfie - Ảnh: Tác giả cung cấp
Hôm qua, hai cha con ngồi tâm tình với nhau. Những câu chuyện không chỉ là việc học hành hay công việc trước mắt nữa, mà là về tương lai của con. Tôi chia sẻ nhiều điều và bất chợt nhắc đến việc rồi con gái cũng sẽ có con - là cháu ngoại của mình.
Một ngày nào đó thành 'ông ngoại', tưởng tượng đó khiến tôi bỗng nhận ra mình đã chớm già, và nếu mình biết được chút gì thì mở lòng chia sẻ với con vậy. Tôi nói với con làm chuyên gia tâm lý là một nghề quá hữu ích nhưng cũng rất nặng nề.
5 ngăn kéo của đời người
Mỗi ngày con sẽ lắng nghe rất nhiều nỗi đau, rất nhiều tổn thương của người khác. Nếu bản thân không đủ bình an thì rất dễ mang những cảm xúc tiêu cực ấy về nhà. Muốn giúp người khác bước ra khỏi bóng tối, trước hết mình phải giữ được ánh sáng bên trong chính mình. Vì vậy, phải sống rất cân bằng.
Giữ đời mình có tối thiểu 5 ngăn kéo: tình yêu, công việc, gia đình, bạn bè và thú vui.
Có thể các ngăn kéo đó đầy vơi khác nhau, nhưng đừng để 1 ngăn quá tràn đầy hoặc rỗng không. Và quan trọng nhất, đừng quá bận tâm đến chuyện kiếm thật nhiều tiền. Hãy làm nghề thật tử tế. Khi người ta tin mình, khi mình tạo ra giá trị thật sự, tiền sẽ tự tìm đến.
Tôi cũng nói với con một điều mà có lẽ thế hệ của tôi ngày trước ít ai nghĩ tới: đừng xem việc thuê nhà là thất bại.
Một căn nhà to đẹp là điều đáng quý, nhưng nó không phải thước đo của một cuộc đời thành công. Nếu phải đánh đổi cả tuổi trẻ bằng áp lực trả nợ, bỏ lỡ những chuyến đi, những trải nghiệm, những người bạn và những năm tháng khỏe mạnh nhất, thì cái giá ấy đôi khi quá đắt.
Hãy thấy việc thuê nhà để ở là bình thường. Suy cho cùng, chết cũng không thể mang theo tài sản được. Trong khi đó tiền, thay vì mua nhà, có thể làm được nhiều điều có giá trị.
Tất nhiên, nếu con may mắn có tiền dư dả, thì mua nhà có thể là một quyết định phù hợp. Tiền của con kiếm được không chỉ để tích lũy.
Nó còn để mua trải nghiệm, mua ký ức, giúp đỡ người khác và tạo nên một cuộc đời đáng nhớ. Và đừng cảm thấy có lỗi khi nghỉ ngơi cho dù con mới bắt đầu đi làm. Cuộc đời không phải lúc nào cũng là một cuộc đua marathon mà mình phải cắm đầu chạy. Nghỉ để sống tiếp cũng là một phần của hành trình.
Khả năng tự học mỗi ngày, chứ không phải là những tấm bằng treo trên tường
Rồi tôi nhắc con về chuyện học.
Con sẽ còn học lên tiến sĩ. Nhưng bằng cấp, suy cho cùng, chỉ chứng minh rằng mình có một nền tảng chuyên môn nhất định và biết cách nghiên cứu. Điều giữ cho một con người không bị tụt lại phía sau không phải là tấm bằng treo trên tường, mà là khả năng tự học mỗi ngày. Công nghệ đang phát triển mạnh.
Xã hội thay đổi quá nhanh và nghề nghiệp nào cũng cần cập nhật liên tục. Chỉ có người không ngừng học mới luôn giữ được sự tươi mới trong suy nghĩ và niềm vui với cuộc sống.
Hãy thành thật trả lời câu hỏi này mỗi ngày: người ta có thể tìm lời giải đáp vấn đề của họ nhờ AI, vậy tại sao họ vẫn cần đến mình?
Tôi cũng nói với con một điều mà có lẽ nhiều bậc cha mẹ ít đề cập: ba mẹ không nuôi con để sau này con nuôi lại. Nước mắt luôn chảy xuôi. Con hãy dùng đồng tiền mình làm ra để sống một cuộc đời có ý nghĩa. Ba sẽ tự lo cho bản thân đến ngày cuối cùng trong cuộc đời mà không cần sự chu cấp gì của con.
Đến lượt con có con, chắc chắn con của con sẽ lớn lên trong một thế giới mà 18 tuổi là tự lập, tự vay tiền đi học, tự xây dựng cuộc đời của mình. Đó là quy luật tự nhiên của một xã hội ngày càng đề cao tính độc lập.
Vì vậy, hãy sống tốt cuộc đời của chính mình.
Tôi cũng mong con sẽ luôn có tình yêu. Bởi vì tình yêu làm cuộc sống này ấm áp và tươi đẹp. Nhưng đừng bao giờ đánh mất sự độc lập của mình.
Hãy yêu hết lòng, nhưng đừng sống dựa vào một ai. Nếu có một người đồng hành, cuộc đời sẽ nhiều tiếng cười hơn. Nhưng nếu một ngày, không may mắn mà phải chia tay, thì mình vẫn đủ bình tĩnh, bản lĩnh để tiếp tục sống một cuộc đời tử tế, an vui.
Cuối cùng, tôi nhắc con về gia đình.
Ông bà nội của con có hơn mười anh chị em. Đó là những đại gia đình, đông đúc và gắn bó. Đến thế hệ ba, anh em, họ hàng bà con đã ít hơn. Đến thế hệ con, sẽ càng ít hơn nữa, chưa kể mỗi người lại sống ở một thành phố, thậm chí một quốc gia khác nhau.
Thế giới rộng hơn, nhưng gia đình lại nhỏ dần đi. Có lẽ vì vậy mà càng phải trân quý những người thân ít ỏi của mình. Chỉ một cuộc gọi hỏi thăm, tin nhắn chúc mừng sinh nhật hay một lần ghé thăm cũng đủ giữ cho sợi dây gia đình không bị thời gian và khoảng cách làm phai nhạt.
Buổi nói chuyện kết thúc.
Cha và con đều rơm rớm nước mắt dù câu chuyện cũng không có gì lớn. Tôi nhìn con gái và biết rằng, điều mình mong muốn nhất không phải là con thật thành công hay giàu có. Chỉ mong con sống độc lập, tử tế, giữ được sự bình an trong lòng và luôn thấy cuộc đời này đẹp, thú vị.
Còn tôi, quay lại cuộc sống bình thường và chấp nhận - một ngày nào mình sẽ trở thành một ông ngoại xì tin và luôn vui vẻ, hăm hở với đời!








