Quảng Cáo
0943778078
Hôn nhân và công việc không như ý, tôi xin thuê lại một căn nhà để buôn bán thì ông bà cho là 'nhắm vào tài sản bố mẹ.
Tôi không phải một người phụ nữ thành công. Tôi là con cả trong gia đình có em trai và em gái. Từ nhỏ tôi luôn cố làm gương, học giỏi 12 năm liền, đỗ thủ khoa đại học.
Rồi đi làm, yêu đương, chuẩn bị kết hôn thì chồng chưa cưới ngủ với bạn thân của tôi, nên tôi hủy hôn. Cha mẹ không đồng ý, cho rằng đã mời hết họ hàng anh em từ nước ngoài về để dự, tôi không được phép hủy. Họ khuyên tôi rằng đàn ông ai cũng có lúc sai lầm. Chính anh ta cũng đến quỳ xin tha thứ thề thốt nhưng tôi vẫn quyết định không kết hôn.
Vì chuyện này mà gia đình lạnh nhạt với tôi rất lâu. Tôi quá ngột ngạt nên đã chọn ra ngoài thuê trọ một mình.
Bốn năm sau tôi mở lòng với một người khác. Sau thời gian tìm hiểu, yêu đương và dự định sẽ kết hôn vào tháng 11 cuối năm thì tôi bất ngờ có bầu sớm (tháng 2).
Anh ấy tỏ ra vui mừng lắm, bảo đẩy nhanh lịch cưới. Nhưng lúc này mới bắt đầu có chuyện. Một tháng sau, gia đình anh ta nói xe tải sắp hết hạn đăng kiểm, yêu cầu tôi phụ tiền vài trăm triệu để mua xe mới cho anh ta sử dụng (anh ta dùng xe chở hàng cho gia đình).
Tôi không đồng ý thì họ bắt đầu khó chịu và làm khó đủ thứ. Anh ta an ủi tôi bảo là chúng mình ở với nhau chứ cũng không ở cùng bố mẹ, không nên không vui sẽ hại con. Tôi cố gắng nghĩ tích cực. Chúng tôi vì dịch Covid 19 nên quyết định chỉ tổ chức buổi tiệc hai bên thông gia.
Yên ổn được 5 tháng thì bất ngờ anh ta về nhà kêu tôi hùn tiền mua đất với cô anh ta. Tôi bảo tôi chỉ có 300 triệu muốn giữ lại lo cho con. Tối đa tôi chỉ hùn 100 triệu đồng. Còn bản thân anh ta có 150 triệu muốn hùn với cô thêm thì hùn. Anh ta thuyết phục đủ thứ nhưng không thành nên nổi giận đập bàn bỏ đi cả đêm không về. Sau đó về thì cũng lạnh nhạt với tôi.
>> Tôi nên bán căn hộ TP HCM 3,3 tỷ về Bà Rịa thỏa ước mơ xây nhà vườn?
Tôi lẳng lặng gom một ít đồ của mình và nhờ người quen chở về nhà cha mẹ (cách nhau 100 km). Sau đó tôi không quay lại nữa. Tôi cảm thấy cả chính anh ta lẫn gia đình anh ta đều đang muốn lấy hết tiền của tôi. Nếu vợ chồng yêu thương nhau, chồng cần tiền làm ăn thì tôi sẽ không ngại bỏ ra. Nhưng tôi cảm thấy mối quan hệ này bất ổn, tôi còn phải lo cho con mình nên không muốn đưa ra tất cả số tiền mình có.
Và lại lần nữa, tôi trở thành "tờ giấy nháp" mà bố tôi muốn xé đi. Ông từng nói thẳng trước mặt tôi: "Mày hỏng rồi. Giờ tao chỉ có thể xé nháp rồi nuôi dạy hai em mày nên người" (lần đó là vì tôi trách em trai 26 tuổi mà không tranh thủ tìm việc làm, nhưng bố mẹ nghĩ rằng cuối 2021 dịch Covid-19 vẫn còn, nó không đi ra ngoài vẫn tốt).
Nói về em trai tôi thì học tới lớp 11 bị đuổi học vì cúp quá nhiều. Bố lo cho nó ra trường tư, sau lại lo cho vào đại học... 8 năm rồi bị trường đuổi học vì không đủ điều kiện tốt nghiệp. Thì suốt từ 2020 đến 2021 em trai tôi chỉ ở nhà bố mẹ ngày ngủ, đêm chơi game. Em gái vẫn còn nhỏ, còn học cấp 3.
Tôi từ lúc tốt nghiệp đại học, mỗi tháng đều gửi mẹ 3 triệu. Sau này có bầu rồi về ở cùng bố mẹ, tôi vẫn đều đặn mỗi tháng gửi mẹ 6 triệu, xem như phụ tiền trong nhà.
Hiện tại con trai tôi được 6 tuổi. Tôi vẫn sống cùng bố mẹ. Em trai tôi vẫn ở nhà chơi game. Em gái gần xong đại học. Mỗi tháng tôi vừa đi làm vừa chi tiêu học hành cho con và gửi bố mẹ 6 triệu đồng. Thật sự luôn thâm hụt dẫn đến số tiền tiết kiệm 300 triệu của tôi cũng chỉ còn 50 triệu đồng.
Hai tháng trước công ty đã cho tôi nghỉ việc cùng nhiều đồng nghiệp khác. Tôi gần 40 tuổi, đi xin việc hơn 50 công ty khác trong 2 tháng không được nhận. Tôi biết do tuổi tác của mình và chuyên môn không giỏi như câc bạn trẻ nên dự định tìm hướng khác để kiếm sống.
Bố mẹ tôi có 3 căn nhà cho thuê. Tôi thật sai lầm khi mở miệng xin thuê lại một căn để buôn bán hàng ăn kiếm sống. Tôi muốn thuê của bố mẹ mình để yên tâm không bị lấy nhà hay chủ thuê tăng giá đột biến. Vì tôi biết bố mẹ tôi luôn làm hợp đồng tăng đều mỗi năm 10%.
Mẹ tôi nói rằng tôi nhắm vào tài sản của ông bà, không biết tự phấn đấu. Dù tôi giải thích tôi thật sự không có khả năng phấn đấu mua nổi nhà nữa, chỉ cầu mỗi tháng kiếm đủ tiền lo chi tiêu sinh hoạt, gửi chút đỉnh biếu xén bố mẹ là mãn nguyện. Và tôi hoàn toàn chỉ nghĩ thuê của bố mẹ an toàn hơn thuê của người ngoài.
Thế đấy... từ chủ nhật đến giờ gia đình tôi lại rơi vào hầm băng mới. Bây giờ mẹ mặc định tôi nhắm vào tài sản của bà.
>> Con bỏ cơm, không nói chuyện với ba mẹ 5 ngày, tôi phải làm sao?
Ngày nào bà cũng mở tivi với mạng xã hội ra rả mấy chương trình " tuổi già phải biết phòng cho mình, đừng dựa dẫm vào ai, con cái có đời của con cái, cha mẹ có đời cha mẹ, phải biết giữ của cải cho riêng mình, già thì ở dưỡng lão...".
Tôi thật sự không biết mình cần phải làm gì tiếp theo. Tiền tháng nào cũng bay hơn chục triệu đồng. Các bạn đừng nghĩ tôi chê việc tay chân. Tôi đã đăng ký chạy xe công nghệ từ tháng trước.
Nhưng cứ sau một buổi mưa gió về là sốt, sổ mũi bệnh hết mấy ngày. Hết bệnh lại chạy giao hàng tiếp. Còn chưa kể tay lái yếu nên chạy mưa ngã xe đổ hết trà sữa, phải mua đền cho khách. Tôi biết chạy giao hàng không phải thế mạnh của mình, chỉ đang cố cầm cự kiếm thêm đồng nào đỡ đồng đó.
Sống trong một gia đình như bây giờ, tôi thật sự mệt mỏi.
Nami








