Warning: session_start(): open(/home/obslnetp/public_html/src/var/sessions/sess_77078f5b036a41b4ddfe5b1928e05056, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59

Warning: session_start(): Failed to read session data: files (path: /home/obslnetp/public_html/src/var/sessions) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59
Biết đủ để chạm vào hạnh phúc - Tin Tức Cập Nhật Nhanh

Biết đủ để chạm vào hạnh phúc

1 month ago 11
Quảng Cáo

0943778078

BS Viễn là Phó trưởng Khoa Ngoại Chấn thương Chỉnh hình, Trưởng Đơn vị vi phẫu, tạo hình.

Là người đã thực hiện hơn 10.000 ca phẫu thuật, giúp bệnh nhân phục hồi chức năng, tìm lại hình hài sau tai biến, ung thư, bỏng nặng…, anh đúc kết một câu ngắn gọn: "Hạnh phúc với nhiều người đôi khi chỉ cần được là mình trước khi xảy ra sự cố".

"Được là mình", nghe đơn giản mà thấm. Là khi có thể tự cầm muỗng cơm, tự đưa ly nước lên môi, hay nhìn thấy một gương mặt quen thuộc; đôi chân còn đủ sức đi, chạy nhảy. Những điều tưởng chừng nhỏ bé, với nhiều người, lại là ước mơ xa xỉ.

Biết đủ để chạm vào hạnh phúc - Ảnh 1.

Những khoảnh khắc bình dị bên người thân, bạn bè cũng đủ làm nên hạnh phúc

Chúng ta có những điều ấy mỗi ngày. Cũng vì thế mà dễ quên.

Ta quen với việc thức dậy và bước đi, nên không nghĩ đó là may mắn. Quen với việc ăn uống, nói cười, nên không gọi đó là hạnh phúc. Nếu từng chứng kiến một người tập bước sau chấn thương, một bệnh nhân phải học lại cách cầm nắm, mới thấm thía có những điều "bình thường" hóa ra lại không hề bình thường.

Con người vốn vậy. Khi còn khỏe, ít ai nghĩ đến sức khỏe. Có đủ đầy, hiếm khi thấy mình đang đủ đầy. Chỉ đến lúc đánh rơi điều gì đó, mới nhận ra giá trị của nó. Và điều tiếc nuối nhất, thường lại là những ngày rất đỗi bình thường đã từng đi qua.

Cuộc sống hiện đại không chỉ có những mất - còn hữu hình mà còn kéo con người vào một nhịp khác. Mọi thứ đều có thể đo đếm, nhìn thấy, so kè. Từ một chiếc xe, một căn nhà, đến bộ quần áo, cuộc sống "sang chảnh" tràn ngập mạng xã hội… Không hẳn tham lam, chỉ là dễ tin rằng mình cần thêm một chút nữa để thấy vui hơn. Để rồi, niềm vui đến nhanh và cũng rời đi nhanh. Con người lại tiếp tục tìm kiếm. Như thể hạnh phúc luôn ở phía trước, chỉ cần với tới là sẽ chạm vào. Nhưng càng đi, nhiều khi lại càng xa.

Rồi có những ngày, ăn một bữa cơm nóng, ngồi cạnh người thân, không có chuyện gì lớn xảy ra, vậy mà vẫn thấy lòng trống trải. Không phải vì thiếu, mà vì không kịp nhận ra mình đang có gì. Có lẽ, điều khó không phải là đạt được nhiều hơn, mà là cảm nhận được những gì đang hiện hữu.

"Biết đủ" không phải là dừng lại hay bằng lòng với hiện tại một cách thụ động. Nó không ngăn chúng ta ước mơ hay bước tiếp. Chỉ là, giữa hành trình đó, đừng quên ngoảnh lại, để thấy mình đã đi được bao xa, có trong tay những gì. Để không vì mải miết chạy mà bỏ lỡ những điều đáng quý ngay bên cạnh.

Một người có thể chưa có nhiều, nhưng nếu lòng yên, họ sẽ thấy đủ. Ngược lại, có người sở hữu rất nhiều, nếu luôn thấy thiếu thì khó mà an. Hạnh phúc không nằm ở con số tích lũy được, mà ở cách chúng ta chạm vào những điều giản dị. Một buổi sáng thức dậy thấy mình còn khỏe. Một ngày trôi qua bình yên. Một bữa cơm ngon. Một ánh nhìn quen thuộc. Những điều ấy không lớn nhưng đủ để làm nên một đời sống an yên.

Và có lẽ, khi ta thôi tìm kiếm ở đâu đó xa xôi, chúng ta sẽ nhận ra mình đã có rất nhiều. 

Read Entire Article