Warning: session_start(): open(/home/obslnetp/public_html/src/var/sessions/sess_f11e812719846f96926dd539916ad0e1, O_RDWR) failed: Disk quota exceeded (122) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59

Warning: session_start(): Failed to read session data: files (path: /home/obslnetp/public_html/src/var/sessions) in /home/obslnetp/public_html/src/bootstrap.php on line 59
Biển chiều - Truyện ngắn của Hoàng Nhật Tuyên - Tin Tức Cập Nhật Nhanh

Biển chiều - Truyện ngắn của Hoàng Nhật Tuyên

10 hours ago 3
Quảng Cáo

0943778078

Phía sau là ngọn núi cao, dáng nghiêng nghiêng choài ra phía biển, tựa như cô gái nằm ngửa phơi bộ ngực lừng lựng trong màu nắng vàng óng. Dưới chân núi, bên các triền đồi chạy dọc theo con đường nhựa uốn lượn, hoa giấy hồng, đỏ nở đầy. Còn phía trước là biển. Biển xanh vời vợi, mênh mông phân cách với đường chân trời là một dải mây trắng xám, bồng bềnh.

Lực cho chiếc xe máy chầm chậm lên con dốc rồi dựng giữa mảnh đất bằng gần gốc một cây tra sum suê cành lá và chọn một khối đá rợp bóng mát để ngồi.

Biển đang hát khúc hát riêng của mình. Dưới vực sâu, chỗ mấy khối đá màu nâu đen, lớn có, nhỏ có, đủ hình thù, lô nhô nằm gần bờ, thỉnh thoảng lại có một cơn sóng từ khơi xa ùa vào, vỗ mạnh làm nước tung lên trắng xóa. Chẳng rõ có bắt được cá không mà mấy chú chim biển sải những đôi cánh lấp lánh màu nắng, chao lượn, rộn ràng, và chốc chốc, lại có một con lao vụt xuống mặt biển như đùa giỡn với sóng, sau đó lại bay vút lên cao, kêu chít chắt. Gió thổi lồng lộng. Phía sau lưng Lực, trên con đường nhựa, thỉnh thoảng có một chiếc xe máy chạy qua, nhưng thoáng chốc tiếng xe đã tan mất vào đường đèo khúc khuỷu.

Biển chiều - Truyện ngắn của Hoàng Nhật Tuyên- Ảnh 1.

MINH HỌA: VĂN NGUYỄN

Ngồi giữa cảnh vật tĩnh lặng, thỉnh thoảng Lực lại quay đầu về phía sau để nhìn, xem cô bé mà mình từng gặp ở đây mấy năm trước có xuất hiện không. Nhưng rồi anh biết đó chỉ là sự vô vọng.

Bốn năm trước, vào một chiều, cũng chỗ này đây, Lực đã gặp Bích Ngân. Anh là một họa sĩ trẻ được Hội Mỹ thuật Việt Nam mời tham dự trại sáng tác ở Nhà sáng tác Nha Trang. Đi tham quan các di tích, thắng cảnh trong thành phố, giao lưu và hoàn thành tác phẩm để nộp cho ban tổ chức là những việc làm chính của trại viên. Nhờ đã chuẩn bị tác phẩm lúc ở nhà nên tới trại, Lực khá rảnh, trừ những lúc sinh hoạt chung, anh thường thuê xe máy đi dạo một mình trong thành phố. Đối với Lực, Nha Trang rất cuốn hút, rất đẹp. Đẹp lãng mạn. Đẹp dịu dàng. Anh rất thích những công viên nối liền với bãi cát chạy dài, có dáng cong cong như vầng trăng non ôm lấy mặt nước biển nhấp nhô những sóng. Lực từng có những giây phút đứng trên cầu Trần Phú trên cửa sông Cái, vừa hóng gió, vừa thả mắt ra phía những hòn đảo nằm ngoài biển khơi cùng những con thuyền lúc ẩn lúc hiện trong màn sương mờ mờ của hơi nước. Có những buổi sáng, Lực thức dậy sớm, đi bộ trên bờ biển ở khu vực ngay trước nhà sáng tác giữa không khí mát lành, rười rượi mùi nồng nồng, mằn mặn của rong rêu từ khơi xa theo gió ùa vào. Anh thích thú chứng kiến khoảnh khắc giao thoa của bình minh đang chuyển từ đêm sang ngày, khi ở phía đông xuất hiện một mảng hồng cam rồi bỗng chốc chuyển thành ánh sáng vàng rực, làm cho cả một vùng trời, nước trở nên lộng lẫy…

Là dân sống ở vùng miền núi phía Bắc, toàn đồi núi, nên mỗi điểm đến ở Nha Trang đối với Lực là một sự khám phá và nơi nào cũng để lại trong anh những dấu ấn mới mẻ. Người họa sĩ trẻ đã có những giây phút đứng lặng trước Tháp Bà Ponagar trầm mặc, in đậm dấu ấn cổ tích soi mình bên bờ sông hay trước mấy cổng thành uy nghiêm nơi thành cổ Diên Khánh. Rồi trong những chuyến ngao du riêng lẻ ấy, vào một buổi chiều trước ngày trại sáng tác tổng kết ba hôm, Lực đã đến đây, nơi một bên là triền núi, bên còn lại là biển nằm trên con đường đèo ở phía bắc thành phố. Nhìn cảnh đẹp, lòng Lực rạo rực bao cảm xúc và anh không thể chần chừ, vội lấy bút và cuốn sổ ra, ngồi phác họa những đường nét chính cho một bức tranh. Khi công việc chưa kết thúc, thì bất ngờ từ phía sau lưng Lực, một cô gái trẻ có khuôn mặt khá xinh, đầu đội chiếc mũ lưỡi trai màu xanh nhạt, thân hình nhỏ nhắn, gọn gàng trong quần jeans, áo thun, chân mang bata trắng, đi trên chiếc xe đạp sơn màu vàng óng, phanh kít rồi dắt lên lề, dựng gần chỗ anh.

Có chuyện gì xảy ra sao? Lực tự hỏi trong lúc chưa đoán được cô gái xuất hiện với lý do gì thì giọng cô ta đã trong veo:

- Con chào chú!

- Xin chào! Em là…

- Dạ…, nhà cháu trong thành phố. Cháu thường đạp xe đi dạo và hay dừng lại chỗ này để hóng mát. Hòn đá này là chỗ của cháu xí phần từ lâu, hôm nay bị chú chiếm đó!

- Vậy à? - Lực cười trước cách giải thích kỳ lạ, nhưng anh ôn tồn nói - Mình là khách từ xa đến, không hề biết đây là lãnh địa đã có chủ, xin lỗi!

- Cháu đùa thôi! - Cô gái cũng cười rồi nhìn chằm chằm vào cuốn sổ và cây bút chì Lực đang cầm, cất tiếng hỏi - Bộ chú đang vẽ à?

- Ừ, phong cảnh ở đây đẹp quá!

- A, như vậy chú là họa sĩ à?

- Tương tự như vậy!

- Nghĩa là sao?

- Nghĩa là người theo nghề vẽ tranh!

- Cái chú này! - Cô gái cười rồi nói - Hồi nhỏ cháu cũng thích vẽ tranh lắm đó, nhưng rồi lớn lên lại đi học một ngành khác!

Lực liếc mắt từ đầu đến chân cô gái. Cô ta rất đẹp với thân hình cân đối, mũi cao, đặc biệt đôi mắt rất sáng với hàng mi cong vút.

- Thế bây giờ bé học nghề gì? - Lực hỏi.

- Dạ, cháu đang học khoa kinh tế!

- Học năm thứ mấy rồi?

- Dạ sắp hết năm ba!

- Ồ, là sinh viên, vậy mà trông còn nhỏ lắm, cứ như học sinh phổ thông à!

- Nhỏ gì nữa chú! - Cô gái trả lời với giọng vui hẳn - Cháu đã hai mươi mốt rồi đó!

- Này cô bé, cô xem tôi có già lắm không? - Thấy cô gái mới vừa gặp mà nói năng khá tự nhiên, Lực cũng thấy vui lây nên đùa.

Cô gái tỏ ra ngạc nhiên, nhìn Lực bằng đôi mắt mở to hơn, rồi nở nụ cười rất tươi, hỏi lại:

- Chú hỏi như vậy nghĩa là sao?

- Nghĩa là nếu tôi không già lắm thì sao một người hai mươi mốt lại đi gọi bằng chú? Năm nay tôi mới ba mươi à!

- Dạ… - Thoáng chút lúng túng, nhưng rồi cô gái lại cười rất tươi, bảo - Không già nhưng gọi như vậy cho yên tâm!

- Sao lại yên tâm?

- Thì… thì để khỏi bị tán tỉnh, khỏi bị làm phiền!

- A, ra vậy! Nếu mình không làm phiền thì sao? Xưng anh em cho dễ nói chuyện được không!

- Dạ, cũng được thôi!

Một họa sĩ trẻ từ xa tới và một cô sinh viên đại học phố biển đã gặp nhau tình cờ như vậy. Cô gái cho Lực biết tên mình là Bích Ngân và Lực cũng chẳng giấu tên mình. Anh kể chuyện mình đang tham gia trại sáng tác ở thành phố này và nói những cảm nhận về các cảnh đẹp của thành phố mà mình đã đến. Nói thêm vài ba chuyện, họ chia tay ngay sau đó vì Bích Ngân có điện thoại của bạn cần gặp. Mặt trời đã xuống núi và Lực cũng phải quay về trại sáng tác.

Chiều hôm sau, Lực lại tìm đến chỗ cũ để hoàn thành nốt bản phác thảo cho bức tranh của mình, vì ngày sau đó trại sẽ tổ chức tổng kết và chia tay. Vé máy bay nhân viên của trại sáng tác đã mua giúp cho Lực rồi.

Vẫn như chiều hôm trước, dưới vực sâu, những con sóng thỉnh thoảng lại lần lượt nối nhau, tấp vào, tung nước trắng xóa trên những khối đá xám xịt. Những bụi cỏ lau nhuộm ánh chiều từng đám đung đưa, chỗ đậm, chỗ nhạt. Ngoài khơi, những hòn đảo cũng dần chuyển màu, nhiều chỗ bị một đám mây che khuất để lại những mảng nắng trông rất kỳ ảo… Nếu còn thời gian, mang giá vẽ ra nơi này để vẽ trực tiếp, như vậy màu sắc bức tranh sẽ sinh động hơn, Lực biết điều đó nhưng anh không còn sự lựa chọn. Vì vậy, sau khi chỉnh đi chỉnh lại bố cục tác phẩm bằng bút chì, Lực bắt đầu dùng điện thoại chụp lại một số cảnh. Anh hy vọng với cách này bức tranh của anh sẽ sát với cảnh thực nhiều hơn.

Lực làm việc một cách say sưa. Cuộc gặp gỡ với Bích Ngân hôm trước, trong ý nghĩ của Lực chỉ là cuộc gặp tình cờ như muôn ngàn trường hợp khác, không lặp lại. Song thật bất ngờ, khi Lực đã làm xong những việc mình cần thì Bích Ngân lại xuất hiện.

- Chào chú!

- Lại chú cháu nữa rồi!

- À quên, anh chứ! Hôm nay anh cũng đến đây à?

Vẫn chiếc xe đạp màu vàng, vẫn áo thun, quần jeans và giày bata nhưng Bích Ngân lúc này trông đẹp hơn chiều hôm trước. Khuôn mặt cô nàng ửng hồng, có lẽ do mệt vì đạp xe. Vừa ngửa đầu ra phía sau để vuốt lại mái tóc, Bích Ngân vừa nói như để phân trần:

- Cứ tưởng không gặp lại anh nữa! Hôm nay có việc bận nên em đạp xe đi dạo hơi muộn.

Lực cất cuốn sổ vào túi. Họ ngồi trên hai khối đá nhỏ. Trò chuyện lan man và cuối cùng, bất ngờ Bích Ngân hỏi Lực:

- Này anh, anh có thích cái chỗ mình đang ngồi này không?

- Rất thích, cảnh quá thơ mộng!

- Vậy sau này vẽ tranh, anh có thể cho em một bức vẽ cảnh chỗ này được không?

Lực thoáng chần chừ nhưng rồi anh gật đầu đồng ý.

- Vậy thì tốt quá! Em mê vị trí này lắm, trừ khi bận thì thôi, ngoài ra, ngày nào đạp xe đi dạo, em cũng ra đây hết! Nếu sau này đến Nha Trang, tới đây, không chừng anh sẽ gặp em đó! Mà nè, vẽ một bức tranh có tốn của anh lắm không?

- Ồ, không sao! Được mà…

- Vậy thì tốt quá! À, mà vẽ xong anh đặt tên là "Biển chiều" nhen!

- Tại sao?

- Dạ, cũng đơn giản thôi! Chiều xuống ở đây rất đẹp, bộ anh không thích cái tên ấy sao?

- Thích chứ, rất thích là đằng khác!

- Vậy thì vẽ chỗ này cho em và đặt cái tên đó đi! Cái tên "Biển chiều" dễ thương mà, phải không anh?

- Ừ, dễ thương - Lực đồng ý và họ ghi số điện thoại của nhau. Lực hứa sẽ tặng cô gái một bức tranh sơn dầu và gửi cho cô sau khi vẽ xong. Ngồi thêm một lát, trò qua chuyện lại, rồi cả hai từ giã khi hoàng hôn đã chuyển dần sang tím.

* * *

Trở lại quê mình, chàng họa sĩ trẻ ngoài công việc ở cơ quan, lúc rảnh, anh bắt đầu tập trung cho tác phẩm. Đã có bố cục sẵn cùng với những gì mình chứng kiến, đối với Lực để tạo nên một bức tranh không có gì vất vả. Dù rằng gặp nhau chỉ hai lần, cả hai lần đều trong thời gian rất ngắn, nhưng Bích Ngân đã để lại trong Lực ấn tượng khá sâu sắc. Đó không phải là tình yêu, Lực biết, nhưng mỗi khi vẽ, anh lại nhớ tới cô bé với dáng dấp, khuôn mặt và cả cách nói có pha chút tinh nghịch rất đáng yêu. Những cảm xúc ngọt ngào như tuôn trào theo chiếc cọ vẽ cùng những sắc màu, và khi bức tranh đã hoàn thành với tên gọi "Biển chiều", lòng Lực tràn ngập niềm vui. Thật đáng tiếc, khi Lực chưa kịp gọi cho cô bé để lấy địa chỉ gửi tranh, thì một buổi sáng trên đường công tác, anh bị tai nạn giao thông, một tai nạn thảm khốc làm anh hôn mê một thời gian dài, không còn biết chuyện gì trên đời. Lúc sức khỏe dần hồi phục, tâm trí ổn định dần, Lực mới biết chiếc điện thoại có lưu số của Bích Ngân cũng mất luôn trong lần tai nạn mấy năm về trước. Lực muốn liên lạc với Bích Ngân nhưng bất lực. Anh đoán, cô bé đã chờ, đã gọi, và chắc chắn đã trách anh nhưng anh đâu có cách nào khác.

Năm nay, sau bốn năm, Lực lại được duyệt trong danh sách đi dự trại sáng tác ở Nha Trang do chính Hội Văn học Nghệ thuật của tỉnh mình tổ chức. Lực mừng lắm và khi đi, anh không quên mang theo bức tranh với hy vọng sẽ trao tận tay Bích Ngân. Anh nghĩ, cô bé sẽ rất vui khi gặp lại. Gần như mười mấy ngày dự trại, chiều nào, Lực cũng thuê xe máy, một mình tìm đến nơi này, hy vọng cô bé ngày nào sẽ đạp xe đi ngang qua. Song niềm hy vọng tan dần, mà hỏi thăm thì anh cũng chẳng biết hỏi ai.

Chiều nay, Lực lại đến. Biển vẫn thế và cảnh vật về chiều chung quanh anh vẫn như ngày nào. Ngồi đợi một lúc lâu, Lực đi dạo lòng vòng quanh con đường nhỏ nghiêng nghiêng bên triền dốc, sau đó dừng chân chỗ cây tra sum suê lá. Bất chợt anh giật mình, vì phát hiện trên một cành cây to nằm cong cong gần mặt đất, ai đó đã khắc chi chít những chữ "Biển chiều", "Biển chiều", "Biển chiều"…

Là Bích Ngân chứ không thể ai khác, Lực nghĩ. Nhìn kỹ, anh nhận ra những vết khắc trên cây đã cũ lắm rồi, nhiều chỗ vỏ cây đã bắt đầu kết lại.

Lực bước tới, bước lui, đưa tay sờ nhẹ lên những vết khắc, lòng rười rượi với câu hỏi, bây giờ biết tìm cô bé ở đâu? Dưới kia, cách nơi anh đứng không xa, biển đang ngân lên khúc ca riêng muôn thuở của mình với những con sóng rì rầm tung vào bờ đá gập ghềnh tạo nên những cột nước trắng xóa… 

Read Entire Article