Bạn trai chỉ ăn ngủ và hưởng thụ, không thích đi làm

2 hours ago 5
Quảng Cáo

0943778078

Thứ bảy, 13/6/2026, 18:00 (GMT+7)

Chúng tôi cứ cãi nhau là im lặng, ở chung một nhà mà như người dưng, thậm chí tôi ốm hay có việc gì, cậu ấy cũng mặc kệ.

Tôi 24 tuổi, công việc ổn, có đủ thu nhập để lo cho bản thân. Tôi và bạn trai yêu nhau được gần ba năm. Cậu ấy bằng tuổi tôi. Ai cũng nhận xét là cậu ấy hiền lành, tốt bụng, còn tôi tính tình có hơi đanh đá, nóng nảy. Tôi thừa nhận mình đanh đá, chua ngoa nhưng nói xong là thôi, không suy nghĩ nhiều. Tôi yêu cậu ấy không vì bất kể thứ gì. Tiền bạc, vật chất tôi chưa bao giờ đòi hỏi.

Tôi ra trường được hai năm, cậu ấy thi lại một năm đại học nên tốt nghiệp muộn hơn tôi. Tính từ lúc tốt nghiệp đến giờ mới đi làm được hai nơi thì cả hai nơi đều làm được một hai tháng rồi nghỉ. Cậu ấy chỉ thích đá bóng, ngày ngủ đến trưa, chiều đi ăn rồi ngồi cà phê, tối đi đá bóng. Trước đây tôi nói rất nhiều lần, chúng tôi cũng cãi nhau nhiều, đau khổ cũng nhiều. Tôi chỉ muốn cậu ấy đi làm, kiếm tiền tự lo cho bản thân, không phải phụ thuộc vào bố mẹ chứ không cần phải lo được cho tôi.

 AI

Minh họa: AI

Cuối năm ngoái là khoảng thời gian khủng hoảng nhất. Hai đứa ở chung, cứ cãi nhau là im lặng, ở chung một nhà mà như người dưng, thậm chí tôi ốm hay có việc gì, cậu ấy cũng mặc kệ. Sau khoảng thời gian đó, tôi quyết định không làm việc ở Hà Nội nữa mà xin về quê làm. Lúc này cậu ấy mới bắt đầu nhận việc ở chỗ làm mới. Chúng tôi vẫn yêu nhau. Cậu ấy sống một mình cô đơn, buồn chán nên suốt ngày năn nỉ, mong muốn tôi ra đi làm. Tôi đã đắn đo rất nhiều. Cuối cùng lại ngu ngốc ra Hà Nội một lần nữa.

Tôi ra đi làm được một tháng, cậu ấy lại nghỉ việc ở chỗ làm. Từ đó đến giờ đã ba tháng, lại tiếp tục vòng tròn ăn, ngủ, hưởng thụ. Thật sự tôi rất chán nhưng nghĩ nói nhiều cũng không làm gì được nên tôi nhẹ nhàng khuyên bảo. Nhưng cậu ấy chỉ nói mồm thì hay, chả làm được việc gì. Rồi chúng tôi lại cãi nhau, giận hờn.

Đỉnh điểm là hôm nọ đang giận nhau, hơn hai giờ sáng tôi đói bụng vì tối chưa ăn gì nên dắt xe ra phố đi ăn đêm. Đi được một đoạn xe hết xăng, điện thoại sập nguồn, tôi đợi mãi có người đi đường qua, xin gọi nhờ một cuộc cho cậu ấy. Kết quả là cậu ấy bỏ mặc tôi ngồi ngoài đường từ hai giờ đến gần bốn giờ sáng. Tôi phải nhờ xe ôm đẩy ra cây xăng mua xăng đi về. Mấy ngày sau cậu ấy làm lành, giải thích là vì xuống nhưng chủ nhà khóa hai lần cửa nên không lấy xe ra được (cậu ấy gửi xe ngoài vì nhà trọ chật).

Hôm qua chúng tôi lại tiếp tục cãi nhau, chuyện rất nhỏ nhặt thôi nhưng thái độ của cậu ấy rất thờ ơ, kiểu "em làm em phải chịu, chả liên quan gì đến anh". Tôi cứ nghĩ lại lúc trước cậu ấy xin tôi ra đây làm cùng, rồi giờ thái độ lại như vậy, tôi buồn thật sự. Tôi đã quyết định hết tháng này về quê, tìm công việc ổn định rồi ở nhà sống cùng bố mẹ nhưng tôi vẫn thấy buồn quá. Xin anh chị hãy cho tôi lời khuyên để thức tỉnh tôi.

Phương Nga

Read Entire Article