
Ảnh minh họa AI
Thường vào tháng bảy âm lịch, chùa chiền khắp nơi trong thành phố sẽ tất bật hơn với nhiều hoạt động liên quan đến đạo pháp và xã hội. Người khó, người yếu thế, người không may mắn… sẽ nhận được sự quan tâm chu đáo hơn từ cả cộng đồng lớn.
Là một Phật tử, tôi đặc biệt ấm lòng với chương trình làm suất cơm miễn phí do các chùa, các Phật tử, hay các mạnh thường quân tự tổ chức.
Nhiều năm dài, những hộp cơm của các ni, các sư, các dì, các chị… đã tiếp sức cho sinh viên, người bệnh, người lao động... khắp thành phố này. Không ít lần, tôi và các bạn bè nhận được một hộp cơm chay giữa trưa nắng gắt, và thấy mình quá may mắn.
Thật ra, việc bố thí cúng dường trong Phật giáo là một việc vô cùng tự nhiên, chùa chiền ở vùng miền nào cũng thường tổ chức, và khuyến khích Phật tử tham gia. Tuy nhiên ở TP.HCM, việc ban đầu có màu sắc tôn giáo đó đã trở thành việc được cả cộng đồng ủng hộ, xây dựng, tiếp nối, lan tỏa.
Từ hộp cơm chay của nhà chùa hay Phật tử phát vào các ngày trai, trở thành quán chay chỉ nhận nụ cười thay phí, rồi quán 1.000 đồng, hay cơm 2.000 đồng, chay mặn đủ cả. Không ở đâu như ở đây, người giúp bạn một bữa cơm, còn tâm niệm giữ lòng tự tôn cho khách hàng, dù 1.000 đồng, cũng là tiền mua cơm, không ai phải mặc cảm nhận cơm bố thí, không ai phải mặc cảm mình đang sống nhờ lòng thương của người khác. Đó là sự khác biệt, vì là tình người chân thật.
Có lần ở chùa Hoằng Pháp, tôi đã nhìn thấy một việc làm cho nhớ mãi không quên. Buổi trưa, sau khi ăn hết tô hủ tiếu chay từ bếp chùa, một cụ bà bán vé số rút ra tờ hai trăm ngàn, nói với người bạn bên cạnh: "Ăn xong chưa, đi vô bỏ thùng phước sương với tui".
Người bạn gật đầu, rồi hai bà già vào chánh điện. Họ lễ lạy xong, thì bước lại bỏ tiền vào thùng công đức, từng người một. Khi quay ra, họ lại lấy vé số mời người đến chùa mua, lại rao, lại nói cười lấy lòng khách.
Ngày nhỏ, khi theo mẹ lên chùa làm công quả, bữa trưa nào không vội, tôi sẽ được ở lại, ăn "cơm chùa". Lần nào cũng vậy, cho dù cơm chùa thanh đạm, tôi vẫn ăn được nhiều hơn ở nhà.
Sau này lớn hơn, một đôi lần tôi và mẹ cũng tự nấu cơm phát cho người cơ nhỡ, người khó khăn, người vô gia cư trên đường. Làm rồi mới thấy, nếu không có đủ tình thương và thiếu kiên nhẫn, thì làm được một hai lần sẽ vì bận, vì khó, vì mệt... mà không theo được lâu dài.
Vậy nên để có thể tổ chức và duy trì bữa cơm miễn phí, các ni, các sư, các mạnh thường quân… đã phải vượt lên chính mình không chỉ một ngày. Có người đã làm việc đó hầu như mỗi ngày, suốt nhiều năm.
Vậy nên chỉ cần bạn từng ăn một bữa không tính phí ở chùa Hoằng Pháp, chùa Phước Tường, và nhiều ngôi chùa khác ở TP.HCM này, thì hãy biết rằng mình thật sự có nhiều phúc đức, vì được sống ở đây, hay ghé qua đây.
Dù bạn mang thân phận gì: công dân của thành phố, khách du lịch, người tạm cư, nhập cư... thì vẫn là người có phúc đức.
Khi viết những dòng này, tôi vẫn đang nhớ lại cuộc trò chuyện ngắn ngủi mấy năm trước ở chùa Hoằng Pháp, khi tôi mượn cớ mua vé số để hỏi chuyện mình thắc mắc.
"Dì ơi, dì có hay ăn cơm chay ở chùa không?".
"Ừ, rằm, mùng một, tui ăn cơm chùa, đỡ tốn tiền".
"Lúc nãy con thấy dì bỏ thùng công đức...".
"Ừ, mình ăn của người ta, lâu lâu bỏ phước sương để chùa có tiền làm cơm chứ... Hổng nhiều thì ít…".
Hôm đó, tôi biết những việc mình đang thấy, nhiều người thành phố cũng đã từng thấy, từng làm, và đó chính là ý nghĩa thật sự của "thành phố nghĩa tình" này. Khi người nhận trở thành người cho, và thấy đó là lẽ tự nhiên, thì những việc tốt trong thành phố sẽ luôn tồn tại, không bị mai một đi.
Việc tốt thấy mỗi ngày sẽ chỉ có giá trị về mặt tinh thần, nhưng việc tốt không chỉ được thấy, mà còn trở thành nguồn năng lượng lành mạnh, động viên nhiều người cùng chung tay hành động, góp của, góp công thì giá trị nhân sinh còn vượt lên rất xa.
Tháng bảy âm lịch ở TP.HCM, thành phố của tôi, rất ấm áp.









