Quảng Cáo
0943778078
Không ai hiểu mình mệt mỏi, sợ bản thân sẽ đột quỵ vì áp lực kéo dài, thiếu ngủ, dạ dày ở mức báo động lắm rồi.
Mình là nữ, 34 tuổi, đã có gia đình và một cô con gái hơn 3 tuổi. Hiện tại mình làm kế toán ở một cơ quan nhà nước. Công việc của mình rất bận rộn, thời gian trước khi sáp nhập thì công việc đã nhiều rồi, từ khi sáp nhập nhiều và áp lực hơn trước. Mình luôn trong trạng thái căng thẳng, đau đầu, mất ngủ, đau dạ dày liên tục, ngày nào cũng phải uống thuốc dạ dày và thuốc bổ não mới có thể đủ sức để làm việc. Mình liên tục phải tăng ca, làm ban đêm, làm hai ngày cuối tuần, không năm nào nghỉ phép vì nếu nghỉ thì công việc sẽ dồn ứ lại. Mình luôn trong trạng thái thèm ngủ vì với mình ngủ là một điều xa xỉ. Mình không có thời gian chăm sóc gia đình, thậm chí còn không dám sinh thêm con vì sợ không có thời gian chăm sóc chúng.
Minh họa AI
Vài tháng gần đây, trong đầu mình luôn xuất hiện suy nghĩ "phải nghỉ việc", "phải thôi việc". Buổi sáng khi vừa thức dậy, trong đầu mình sẽ tự chạy dòng chữ "nghỉ việc thôi nào", nhưng mình sợ không thể tìm được một công việc khác, không thể bắt đầu lại ở tuổi 34 này. Mình học đại học ngành kế toán 4 năm và làm kế toán tới nay gần 12 năm, tổng thời gian gắn bó với nghề gần 16 năm rồi. Là do ba mẹ ép buộc chứ mình chưa bao giờ chọn ngành này. Gia đình mình khá phức tạp và vì nhiều lý do nên mình không dám làm trái ý của ba mẹ, phải theo ngành kế toán cho dù mình từng khóc lóc van xin, năn nỉ được đi học đại học ngành khác.
Từ lúc đi học đại học cho tới nay, mình luôn trong trạng thái học vì ba mẹ chứ không phải học vì mình, làm vì bắt buộc phải làm chứ chưa bao giờ có cảm giác yêu nghề. Sự ức chế này tích tụ lâu ngày cộng với gần đây mình bị stress nhiều, sức khỏe giảm sút nên muốn thôi việc. Có điều bây giờ nếu thôi việc mình sẽ làm gì để kiếm tiền? Đây chính là lý do lớn nhất khiến mình vẫn tiếp tục làm tới giờ.
Nói sơ qua một chút, mình sống và làm việc tại một xã miền núi, xã mình vừa được công nhận là xã vùng 3 (vùng đặc biệt khó khăn). Vì có phụ cấp thu hút nên tiền lương hiện tại của mình tầm 15 triệu đồng/tháng, một mức lương khá ổn so với thu nhập của người dân tại địa phương. Nơi mình sống có ít doanh nghiệp, người dân tộc thiểu số chiếm tỷ lệ tới 70%, thu nhập của người dân thấp nên mình muốn kinh doanh gì cũng khó.
Chồng mình đang làm việc tại một cơ quan nhà nước, công việc của anh bận rộn và áp lực. Vợ chồng mình có khoản nợ ngân hàng 600 triệu đồng, vay để xây nhà. Ba mẹ luôn nói mình sướng mà không biết điều, đầy người thất nghiệp kia kìa, muốn có mức lương như mình mà không được, ngồi làm văn phòng sao mà khổ bằng những người làm nương rẫy mà cứ than khổ hoài. Chồng mình bảo giờ nợ nhiều quá, nếu mình nghỉ việc thì lấy tiền đâu mà trả nợ. Những điều này như muốn ngăn cản mình thôi việc, muốn mình tiếp tục công việc kế toán khiến mình chán ghét kia. Không ai hiểu rằng mình mệt mỏi, sợ bản thân sẽ đột quỵ vì áp lực kéo dài và thiếu ngủ. Dạ dày của mình đang ở mức báo động lắm rồi.
Tiền mình kiếm được để dành mua thuốc và đi bệnh viện thì có ý nghĩa gì nữa đâu. Mình định thôi việc, đi học văn bằng hai một ngành nào đó, rồi bắt đầu đi xin việc lại. Hoặc mình thôi việc rồi buôn bán kinh doanh gì đó, không muốn dính dáng tới kế toán một chút nào nữa, cho dù là kế toán của doanh nghiệp tư nhân thôi mình cũng không muốn.
Mình viết bài này khi vừa làm xong một báo cáo gấp và cơn đau dạ dày đang hành hạ. Xin các bạn cho mình lời khuyên, nên làm gì đây. Cảm ơn các bạn rất nhiều.
Hồng Hoa








